Chương 4
Đinh Nhị Cẩu thầm mắng, định chui ra khỏi hốc cây hướng lên trên núi chạy tiếp, nhưng chiếc xe hơi bỗng nhiên dừng lại, hắn nhìn một hồi, ánh mắt thích ứng với đêm tối, cũng không có thấy người đi xuống xe, Đinh Nhị Cẩu lá gan lại lớn lên, một lần nữa quay trở về lại hốc cây.
Xa xa ngọn đèn xe đã tắt, nhưng bên trong xe, ánh đèn mờ nhạt lại mở lên, tại vùng núi này, ánh đèn từ xa trong xe giống như là ma trơi, lập lòe mờ ảo, Đinh Nhị Cẩu tim nhảy như trống đập, không khỏi tò mò, bên trong chiếc xe này người ta đang làm gì.
Vô tình cứu chủ tịch xã
Qua thời gian khá lâu, người trong xe vẫn không có ý định xuống xe, Đinh Nhị Cẩu tuy rằng không biết chiếc xe này đang làm gì, nhưng điều duy nhất hắn hiểu, có thể là chủ chiếc xe này, là người có tiền, thừa dịp đêm đen lên trên núi, họ làm chi mặc kệ, hắn chỉ muốn rình mò xem có gì trộm được không, như vậy cũng có thể giải quyết ngày mai tiền cơm rồi.
Vì thế hắn hóp lưng lại nhẹ nhàng như mèo, mò đến chiếc xe kia, ngọn đèn bên trong xe mờ mờ.
Đinh Nhị Cẩu tình cờ nhặt được trong cuộc đời hắn một sự kiện, hắn hoàn toàn không có biết rằng, những người trong xe đã cải biến cuộc đời của hắn sau này.
Hắn giấu thân ở trong bụi rậm ven đường, đẩy ra một cành lá, thấy được thoáng hai người ở trên xe hơi, ngồi phía sau xe đang giao hoan triền miên.
– Bây giờ kẻ có tiền thật sự là biết hưởng thụ, trong nhà làm chưa đã, còn tới nơi hoang sơn này, thật là biết hưởng thụ.
Đinh Nhị Cẩu lẩm bẩm.
Nhìn chung quanh tối đen như mực, Đinh Nhị Cẩu từ trong bụi rậm chui ra, chậm chạp đi đến, cách xe hơi còn có vài mét, hắn thấy được một cảnh tượng khó quên, hơn nữa hắn cũng thích những hành động kia.
Người phụ nữ cảnh sát áo bị hoàn toàn cỡi ra, cả người ngã vào phía sau ghế, người đàn ông nhấc lên 2 chân cô đang nỗ lực cày cấy, áo ngực cô bị đẩy lên, hai bầu vú đầy đặn bại lộ trong không gian, theo động tác nhấp nhô của người đàn ông bầu vú run run lên từng cái.
Ngay lúc Đinh Nhị Cẩu thưởng thức cảnh đẹp khó gặp này, thì người đàn ông đầu bỗng tựa vào trước ngực người phụ nữ cảnh sát, không nhúc nhích, lúc mới bắt đầu, người phụ nữ cảnh sát còn chưa biết được chuyện gì xảy ra, nhưng lập tức cảm thấy không thích hợp lắm, vì thế vỗ đầu của người đàn ông.
– Đại Bằng, anh làm sao vậy.
Người đàn ông vẫn không nhúc nhích, ông ấy nặng hơn một trăm cân, thân thể đặt ở trên người của người phụ nữ cảnh sát, cô không có thể nào nhúc nhích được, bắt đầu cô có cảm giác hít thở không thông thoáng, lúc này bản năng muốn sống cao hơn hết thảy, biết rõ nơi này không có khả năng có người, nhưng cô vẫn cố chật vật phát ra tiếng cầu cứu…
Đinh Nhị Cẩu do dự một hồi, đến khi sắp không nghe thấy tiếng kêu, hắn mới ý thức tới khả năng những người trong xe thực sự gặp nguy hiểm rồi, vì thế bước tới, cố mở cửa xe ra, bên trong người phụ nữ cảnh sát lúc này đang hoảng sợ, nơi này tại sao lại có thể có người, nhưng trước tiên phải mau thoát ra, thấy chết mà có thể được cứu, đây là chuyện cỡ nào đáng được vui mừng, hơn nữa với không khí mát mẻ khi mở cửa xe, khiến cô có ý thức biết được chính mình đã thoát nạn.
Nhưng lập tức cô cảm thấy thân thể mình còn bị một người đàn ông áp lên, mà chính mình đang như trần ͙truồng, không khỏi trong lòng e ngại xấu hổ.