⬅ Trước Tiếp ➡

Đứng phía sau cánh cửa, một thân thể nuột nà trắng trẻo, tuy rằng Điền Ngạc Như cố ý che giấu chỗ cái âm hộ của mình, nhưng cả cơ thể làm sao có thể dùng hai cái tay bảo vệ được, vì thế khi này ở trong phòng ngủ, trong đầu Đinh Nhị Cẩu tái hiện lại cảnh tượng tối hôm đó Điền Ngạc Như ở trong xe, chỉ là không có như hôm nay nhìn thấy thật rõ ràng, Đinh Nhị Cẩu nghe được trên người cơ thể Điền Ngạc Như phát ra mùi thơm ...
Tôi..tôi.. cái gì cũng không thấy đâu
Nói xong hắn bước nhanh đi về phía cửa, nhưng bị Điện Ngọc Như giang hai tay ra ngăn cản, lúc cản hắn trên người Điền Ngạc Như cái âm hộ rậm lông không còn có bất kỳ cái gì che đậy, hắn ngoại trừ là từ xa xa xem trộm qua cái âm hộ của vợ trưởng thôn Chân Mỹ Lệ, lần này là cái âm hộ thứ hai nhìn thấy ...
Hai bầu vú thở hào hến lúc lên lúc xuống, trên đỉnh núi là hai đầu núm vú đỏ ửng, vẫn như vậy cao ngất, Đinh Nhị Cẩu thậm chí có thể cảm giác được hai đầu núm vú kia đang nghễnh đầu hướng về phía trước sưng to lên..
Giúp chị một chút.
Nói xong câu nói này, Điền Ngạc Như ôm lấy Đinh Nhị Cẩu, chưa từng có một phụ nữ nào như vậy ôm qua chính hắn.
Chị Ngạc Như, đừng như vậy, trưởng đồn cảnh sát sẽ làm thịt tôi.
Nếu cậu không nghe lời, chị la to, hắn trở về cũng sẽ làm thịt cậụ
Vậy...vậy.. vậy chị muốn làm gì nha, tôi không đem chuyện chị và Đại Bằng nói ra đâu, thật sự, chị tha tôi đi.
Không cần nói tới hắn, cậu có nghĩ ... có nghĩ... muốn chị không ?
Điền Ngạc Như mặt ngẫng lên vừa vặn đến cằm Đinh Nhị Cẩu, cứ như vậy nhìn chăm chăm vào mặt hắn.
Chị Ngạc Như ... chị..chị.. muốn làm cái gì.. tôi nhát gan, chị đừng làm tôi sợ.
Đinh Nhị Cẩu giả vờ ngây ngốc.
Nhát gan....chị xem lá gan của cậu bao lớn.
Nói xong, Điền Ngạc Như đưa tay nắm bắt được trong đũng quần Đinh Nhị Cẩu cây dương vật đã cứng ngắt.
Còn nói không nghĩ, đây là cái gì, nói...đây là cái gì.
Mặc dù là nghe đồn tiếng tăm của Nhị Cẩu tồn tại, là vì dương vật to của hắn, nhưng khi Điền Ngạc Như thật sự đụng đến dương vật hắn, cô vẫn là hoảng sợ, quá lớn, nhưng tình huống hiện tại bây giờ, cô thật sự là không nghĩ được nhiều như vậy.
Đinh Nhị Cẩu cứ như vậy ngơ ngác bị Điền Ngạc Như kéo đến bên giường, nhìn bộ dạng Đinh Nhị Cẩu, Điền Ngạc Như trong lòng hơi chút buông lỏng, như một người chị hiền lành dẫn dắt Đinh Nhị Cẩu từng động tác, vì Đinh Nhị Cẩu quá mức khẩn trương, còn chưa có chân chính nhập hang liền quăng mũ cởi giáp phun tinh dịch ra rồi, nhưng chuyện này không làm khó được Điền Ngạc Như, vì cô thường xuyên đối mặt với dương vật của Hoắc Lữ Mậu bệnh liệt dương, cô cúi đầu, đem dương vật Đinh Nhị Cẩu ngậm ở trong miệng, không lâu, Đinh Nhị Cẩu lại trở thành một con chó động dục..
Nhị Cẩu , ôm chị, ôm chặt chị, chị muốn...
Điền Ngạc Như đột nhiên buông ra cắn chặc môi, cả người khô nóng, cô lúc này trên mặt xuất hiện có chút nét biểu lộ lẳng lơ, không còn nữa dáng dấp của người nữ cảnh sát từng gây khó dễ cho hắn.
Ôm... Ôm... Ôm chị?
Không rõ vì sao, Nhị Cẩu đột nhiên lời lẽ lắp bắp, hôm nay như thế nào như vậy vô dụng, có lẽ là thường ngày Điền Ngạc Như để lại cho hắn khắc sâu ấn tượng, chính mình đối với nàng rất là là sợ hãi, nên hắn không có ý dám mạo phạm cô.
Ừ...Ôm chị.....
Điền Ngạc Như sắc mặt đỏ bừng, nàng cơ hồ là cầu khẩn cầu Nhị Cẩu ôm nàng.


⬅ Trước Tiếp ➡