Chương 139
Trong tâm trí hắn, Dương Phụng Tê là một thiên sứ bị ma quỷ trói buộc, cô biến thành ma quỷ, không đạt được mục đích thề không bỏ qua, có thể không một ai muốn bị người khác áp chế, nhất là Dương Phụng Tê lại là một nhân vật có địa vị ngồi ở tít trên cao, cô định dùng mọi cách để giải quyết Trần Tiêu Tử, kế tiếp nhất định sẽ là hắn, hắn không tin lời nói của cô về ân tình, trước mắt ích lợi lớn hơn ân tình, mọi lời nói đều vô nghĩa, đây là điều chắc chắn.
Ông Long trong lời nói cũng đúng, cách xa Dương Phụng Tê một chút, đối với mình mới có lợi, nhưng hiện tại khi hắn ngộ ra chân lý câu nói này, quả thật đã quá muộn, tối nay mình thật sự không nên tới, nghĩ đến đây, Đinh Nhị Cẩu trong lòng không khỏi thở dài.
Đứng ở trên lan can trong tầng lầu hai , Dương Phụng Tê có thể thấy những ngọn núi trong bóng đêm bao phủ xuống, hình dáng mỗi ngọn núi đều khác nhau nhưng đều là cùng một màu đen, giống như trong lòng của mỗi người, ích kỷ là bản tính của con người, mặc dù là có khi nhất thời chợt có tấm lòng vị tha, thì cũng bất quá là vì muốn cho lương tâm của mình bớt chút áy náy, cắn xé mà thôi, cho nên, trong lòng của mỗi người, không ai trong sáng hoàn toàn cả. Nhìn ánh đèn chiếc xe khuất bóng, Dương Phụng Tê buồn bã mệt mỏi trở lại trong căn phòng ngủ.
Cự tuyệt, cự tuyệt, vẫn là cự tuyệt, cô mang theo cái máy ghi âm thu lại toàn bộ câu nói của Đinh Nhị Cẩu vào trong phòng nghe đi nghe lại mấy lần Tất cả câu nói đều là từ chối về chuyện giải quyết Trần Tiêu Tử, chỉ có vài câu cuối cùng về giao dịch trước khi rời đi , nhưng là lập lờ nước đôi, không có nói rõ nội dung giao dịch là cái gì, mặc dù đã ghi âm lại toàn bộ, Đinh Nhị Cẩu không lộ ra bất cứ một sơ hở nào để có thể uy hiếp được hắn, còn ngược lại, rất có thể tự dẫn lửa thiêu thân chính mình.
Tên nhóc này thật là không đơn giản, trong lòng Dương Phụng Tê nhủ thầm, Nhưng chính điều này lại càng khơi dậy lòng háo thắng của cô, không có người đàn ông nào ở trước mặt cô, có thể tự động lui ra ngoài mà không có sự đồng ý của cô, tuy rằng cho đến bây giờ xâm phạm thân thể của cô chỉ có Trần Tiêu Tử, nhưng nếu giết chết hắn đi, coi như người đàn ông duy nhất này không còn nữa
Đinh Nhị Cẩu, nếu có thể làm thành công chuyện này, sẽ trở thành người đàn ông đầu tiên của mình, Dương Phụng Tê trên khóe miệng mím lại, giống như chuyện này cô đã nắm chắc trong tay.
Nghĩ đến đây, cô lại rất uể oải, tuy rằng cô đang tự do, nhưng hơn một năm bị nhốt, chính điều ấy khiến cho thân xác và tâm hồn của cô trở nên khác nhau rất nhiều, đôi khi cô suy nghĩ, chắc chính mình bản năng vốn chính là một người phụ nữ như vậy, chỉ trùng hợp là Trần Tiêu Tử đem mình khai mở, làm bộc phát ra bản tính tiềm ấn của sở thích hành hạ làm nô lệ tình du͙ƈ