⬅ Trước Tiếp ➡

– Cậu là ân nhân của tôi, ân nhân của tôi thì chắc là sẽ không tìm đến tôi để gây phiên phức, cho nên cậu chỉ cần làm chuyện này, chúng ta sẽ huề nhau
– Huề nhau, tôi biết chuyện cô bị giam giữ cưỡng bức, còn cô biết chuyện tôi giết người, thật sự là tính toán quá thâm sâu nha, nhưng tôi sẽ không đáp ứng sự yêu cầu của cô, đây là ranh giới cuối cùng của tôi
– Tôi muốn trả trước một chút lợi nhận cho cậu
– Lợi nhuận? Cô có ý gì?
– Thôi được, trước không nói chuyện lợi nhuận nữa, cho tôi hỏi cậu một chuyện, lâu nay tôi rất muốn biết, hôm nay rốt cục có cơ hội giáp mặt để hỏi cậu rồi Tại sao cậu lại muốn cứu tôi, tôi muốn nghe lời nói thật, đừng dối trá trong lời nói
Dương Phụng Tê đứng dậy, nghiêm túc nói.
– Bởi vì.. bởi vì, tôi là cảnh sát
– Lời nói dối, tôi muốn nghe lời nói thật từ trong lòng của cậu
Dương Phụng Tê thoáng cau mày, không vừa lòng Đinh Nhị Cẩu trả lời, mặt cô chợt lạnh, ngồi xuống dựa ở trên ghế, chăm chăm nhìn Đinh Nhị Cẩụ
– Được rồi, tôi nói thật, bởi vì cô rất xinh đẹp, thấy cô tình trạng như thế làm lòng tôi đau, tôi cứ suy nghĩ một người đẹp như cô, thì cuộc sông không phải ở trong thế giới tầm thường như thế này, nên tôi phải tìm cách cứu cô ra, nếu không thì trong lòng tôi bất an, thật không giấu diếm, ngay lần đầu tiên nhìn thấy cô, tôi đã muốn tìm cách dùng biện pháp gì cứu cô đi ra, mỗi ngày tôi đều nghĩ biện pháp
– Nói như vậy, cậu là vì thương hương tiếc ngọc nên mới làm như vậy?
– Có lẽ là như thế, nhìn cô bây giờ, mới là là chân chánh con người của cô, khi đó cô là ngọc sáng đang bị vùi vào bên trong đầm lầy tăm tối
– Tôi cũng nói thật cho cậu biết, tôi tuy rằng thân thể Lợi nhuận khi nào cần sẽ đến thutự do, nhưng hiện tại tinh thần của tôi ngược lại càng thêm như bị giam cầm, tôi sợ hãi, trong lòng vẫn luôn luôn lo sợ, mỗi lần nghe tiếng gỏ cửa, cứ có cảm giác tim của mình như muốn nhảy ra, tôi không dám tiếp xúc với giới truyền thông, báo chí, tôi sợ Tiêu Tử nhận ra, rồi tới tìm tôi, nhưng thân phận và địa vị của tôi thì không thể không tham gia trong giới truyền thôngvà báo chí Cho nên mỗi lần có việc bắt buộc phải gặp giới truyền thông, tôi về nhà không dám mở Internet hoặc là tivi, tinh thần của tôi thật sự là sắp sụp đổ rồi
– Nhưng chuyện giết người, thật sự là tôi không thể giúp cô, cô tự mình nghĩ biện pháp khác đi.
– À….mà chẳng lẽ cậu không muốn xem tôi đưa trước lợi nhuận là cái gì sao?
Đinh Nhị Cẩu đưa mắt nhìn qua Dương Phụng Tê, thấy cô nở nụ cười mềm mại như khiêu khích, rồi đưa tay về phía Đinh Nhị Cẩu, hắn càng thêm mờ mịt, không cưỡng lại được, cũng đưa tay của mình ra, Dương Phụng Tê nắm lấy tay của hắn, kéo từ trên ghế đứng dậy, hai người một trước một sau đi, Đinh Nhị Cẩu không rõ ràng cho lắm, cứ như vậy bị Dương Phụng Tê kéo vào trong một căn phòng ngủ lớn ở tầng hai……
Lợi nhuận khi nào cần sẽ đến thu
– Cô Phụng Nê đây là……?
Đinh Nhị Cẩu mặc dù biết sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng lúc này phải có sự quyết đoán nhanh, nếu như mình không chống đỡ được sự cám dỗ mà lên giường với cô, thì ngày sau nhất định sẽ bị người đàn bà này nắm trong lòng lòng bàn tay.


⬅ Trước Tiếp ➡