Chương 133
Bóng lưng này quá quen thuộc, lần trước hắn nhìn thấy là vào cái ngày rạng sáng ở nhà ga, cô lúc đó nhẹ nhàng rời đi, mà bây giờ, bóng lưng cô càng thêm rung động chân thật xuất hiện ở trước mắt, nhưng không biết vì sao, đứng gần đấy, nhưng Đinh Nhị Cẩu luôn cảm thấy, khoãng cách giữa hắn với cô càng lúc càng xa……
Một cái tát vang dội
Đinh Nhị Cẩu dù đi rất nhẹ, nhưng hắn vẫn cảm giác được như nghe từng bước chân của mình, mặc dù là biết được Đinh Nhị Cẩu đến, Dương Phụng Tê vẫn không có quay đầu lại, cô đang do dự, cô không muốn bất cứ kẻ nào biết những điều gì mình đã trải qua trong thời gian vừa rồi, đôi khi cô giống như tự lừa dối bản thân mình mà trốn tránh, che giấụ
Tựa như người đàn ông đang ở sau lưng cô lúc này này, cô cứ nghĩ rằng ẩn núp sẽ không gặp hắn nữa, cô hận mình không thể lập tức giết hắn, nhưng lương tâm của cô không cho phép làm, vì nếu như không có người này, có lẽ cô đang còn đang chui rúc trong căn phòng cũ nát với đôi xiềng trên chân, chờ đợi mỗi đêm về, tên cầm thú chẳng có tính người kia, không dứt chà đạp trên thân thể mình.
Đinh Nhị Cẩu hơi hơi chần chờ một chút, gió núi vẫn đang lành lạnh, nên hắn cầm lấy cái áo khoác ngoài, đang để trên chiếc ghế dựa đi đến hướng Dương Phụng Tê, nhưng còn chưa kịp tới khoác áo lên trên người cô, Dương Phụng Tê xoay người đánh một bạt tai vào trên mặt của Đinh Nhị Cẩu vang dội vô cùng, sau khi đánh xong, Dương Phụng Tê bàn tay của rũ xuống, hơi run rẩy, không biết có phải là lực quá mạnh mẻ nên phản tác dụng ngược lại, cho nên cô cảm giác rất đau, hay là bởi vì cô quá đau lòng.
Đinh Nhị Cẩu ngây ngốc đứng ngẩn ngơ, chuyện là thế nào? Con bà nó, đã không quan tâm mình đến, còn đánh một bạt tai, tôi vác mặt đến đây là để cho cô đánh ấy ư? Hắn muốn xoay người rời khỏi nơi này, nhưng hắn chợt thấy lại được một đôi ánh mắt tuyệt vọng, ánh mắt mà hắn nhìn thấy Dương Phụng Tê khi giải cứu cho cô, bất quá khi đó trên khuôn mặt như vô hồn, đó là một loại thần sắc dứt khoát quyết liệt, trong khi bây giờ, ánh mắt lại hỗn loạn có sự phẫn nộ hòa lẫn sợ hãi, cô rốt cuộc đang sợ cái gì?
Đinh Nhị Cẩu giơ tay lên sờ mặt mình, hắn biết, trên khuôn mặt mình nhất định có dấu ấn đỏ tươi của năm ngón tay Con bà nó, chính mình thật sự là ngu, vui vẻ chạy đến nơi này để bị đánh, thật sự là ngu không thể tả. Nhưng trước mắt sự việc cũng đã xảy ra rồi, mặc dù mình muốn rời đi ngay lúc này, cũng phải đem sự tình nói rõ ràng, chỉ sợ đời mình sau này không được yên ổn rồi, thật ra thì đối với người nào cũng như vậy thôi, ai mà muốn người khác nắm giữ bí mật cả đời chuyện không tốt của mình, và không biết đến khi nào thì tiết lộ chuyện xấu truyền ra bên ngoài
Đinh Nhị Cẩu vẫn như cũ đi tới, đem áo khoác, phủ lên bờ vai của Dương Phụng Tê, rồi xoay người rời đi, chân đi mấy bước, hắn dừng lại, không quay đầu nói
– Cô Phụng Nê, xin lỗi cô, hôm nay tôi nhận một tát này, đã làm thức tỉnh trong lòng tôi, có lẽ chúng ta chỉ là người qua đường, cô đã cho tôi một trăm vạn là đủ rồi, từ hôm nay về sau, tôi không biết cô, cô cũng không cần biết tôi, và trên thế giới này, ai cũng sẽ không biết câu chuyện kia, xin cô an tâm
Nói xong, Đinh Nhị Cẩu bước nhanh xuống lầụ
– Quay trở lại đây.
Dương Phụng Tê giống như vừa mới khôi phục lại tinh thần.
– Cô Phụng Nê, còn có chuyện gì?
Đinh Nhị Cẩu xoay người, lạnh lùng nói.