⬅ Trước Tiếp ➡

– Khỏi cần, tôi đang ở một nơi rất tốt, chú Long sẽ tới đón cậu
Dương Phụng Tê thản nhiên nói.
Đinh Nhị Cẩu không nói gì thêm, đóng cửa xe rồi rời đi, xa xa ông Long không biết dùng thủ đoạn gì, đã đánh mấy tên côn đồ đều ngã xuống đất, Vương Đại Bưu thì đang quỳ rạp trên mặt đất viết cái gì đó, Đinh Nhị Cẩu cười nhẹ, người của Dương Phụng Tê khó mà dây vào, hắn tự nhủ mình giữ khoãng cách xa với cô thì tốt hơn, hiện tại, giờ thì không dám có chút tâm tư ngấp nghé Dương Phụng Tê rồi.
Hắn giờ đã là một đàn ông, không phải như ngày trước còn là một thiếu niên mới lớn, đàn ông thì rất rõ ràng mình muốn cái gì, có thể thực hiện được hay không? Còn thiếu niên thì chỉ biết mình muốn cái gì, và không cần quan tâm cân nhắc đến mục tiêu là có thể đạt được hay là không được
Cũng đều đáng thương hại
Đinh Nhị Cẩu có thể không cần nhận lời mời của Dương Phụng Tê, nhưng lòng hiếu kỳ khiến cho hắn không nghi ngờ chút nào, tiếp nhận lời mời của Dương Phụng Tê, lúc này, hắn đang đứng ở trên bậc thang cửa lớn của bệnh viện, nhìn phía xa kia chiếc Mercedes chậm rãi chạy đến.
– Tôi Không nghĩ tới, cậu thật là dám nhận lời mời?
Ngồi vào sau xe, trên mặt của ông Long không biểu lộ ra điều gì.
– Chú Long, đây là ý gì, chẳng lẽ chú sẽ giết cháu?
– Tôi không có giết cậu, tôi giết khá nhiều người, nhưng duy nhất không giết một người như cậu
– Vậy thì cháu an tâm rồi Nhưng mà chú Long, tại sao vậy, cháu không đủ tư cách để chú giết sao?
– Bởi vì bản thân cậu đang mơ mộng hảo huyền, tôi không thích giết một kẻ ngu – Ý chú nói gì vậy?
Đinh Nhị Cẩu sợ hãi hỏi.
– Nhóc, cậu có biết cô chủ của tôi là thân phận gì không?
– Này chú, thật đúng là cháu không rõ ràng lắm, xin chú nói rỏ hơn
– Tôi không muốn nói, cũng không phải là trách nhiệm của tôi, bất quá tôi có một lời khuyên, không biết cậu có muốn nghe không?
– Chú Long, dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng là đã biết nhau, cháu thuộc hàng con cháu, có chuyện gì không phải, chú cứ nói cho cháu biết, cháu sẽ coi như là nghe ông nội của mình dạy dỗ
– Ha ha, xem cậu kìa, còn có chút thông minh lanh lợi, nhưng tôi cũng không dám nhận đứa cháu nội như cậu
– Không sao cả, dù sao khi thấy chú, cháu thấy kẻ nào chạm đến chú cũng đều đáng thương hại
Đinh Nhị Cẩu nói.
– Mặc kệ cậu có tin hay không, nhưng tốt nhất là cách xa cô chủ một chút, đối với cậu mới có lợi
– Cháu hiểu, chỉ gặp mặt lần này, về sau sẽ là đường ai nấy đi
Đinh Nhị Cẩu không chút do dự nói.
– Tốt lắm Vậy cậu cũng thức thời, đây là tưởng thưởng cho cậu, bất quá, cậu phải tự mình đi lấy
Ông Long vừa lái xe, vừa lấy ra từ trong túi, một tờ giấy đưa cho Đinh Nhị Cẩu ngồi phía saụ
– Đây là cái gì?
– Chính mình xem thì biết
Ông Long không nhắc lại.
Đinh Nhị Cẩu có chút nghi hoặc, chẳng lẽ lại cho mình một tờ chi phiếu, nhưng vừa mở ra xem, không khỏi cười lăn lộn, đó là Vương Đại Bưu viết giấy nợ tiền
“ Nay mượn Đinh Trường Sinh năm mươi vạn dùng cho việc chi tiêu, trong một tuần sẽ thanh toán trả lại, nếu không làm theo cam kết, dựa theo mỗi ngày trả thêm 10% tiền lãi. Ký tên Vương Đại Bưu “
– Chú Long, cháu chỉ là đùa một chút thôi, Vương Đại Bưu tên côn đồ cắc ké này làm sao có nhiều tiền như vậy được?


⬅ Trước Tiếp ➡