Chương 10
– Này, nhóc... ở đơn vị không phải miệng như xe lửa chạy, khoác lác rất nhiều, hôm nay sao vậy, xấu hổ sao?
Hoắc Lữ Mậu không e dè nói móc ..
Trưởng đồn, hì hì... ông làm cơm thật sự là ăn quá ngon, tôi lo ăn, từ khi ba mẹ tôi qua đời, tôi không được có ăn qua bữa cơm ngon như vậy, nếu không tìm được chủ tịch xã người chú bà con xa, tôi cơm hôm nay cũng không biết đi nơi nào mà ăn.
Đinh Nhị Cẩu mặc dù nói thực nhẹ nhàng, nhưng Hoắc Lữ Mậu và Điền Ngạc Như nghe được khiến lòng cũng chua xót.
Thằng nhóc, tôi biết ý của cậu, về sau không có việc gì cứ tới nhà tôi ăn cơm đi, bất quá trong sân có ít củi chẻ giùm cho tôi..à.. còn có lu nước, cũng phải xách đầy, nhà chúng tôi dùng nước suối, đối diện trong hốc núi có con suối nhỏ.
Ai, được rồi đồn trường, chuyện gì tôi đều có thể làm được.
Điền Ngạc Như trong lòng âm thầm kêu khổ, đây là chuyện gì đây, làm sao để hắn vào nhà, vốn là muốn cho hắn chút ơn huệ nhỏ để ổn định hắn, không nghĩ tới tự nhiên kêu hắn vào nhà, vậy phải làm sao bây giờ, cũng không thể nói lời phản đối.
Cơm nước xong, Đinh Nhị Cẩu trở về ký túc xá ở đồn cảnh sát đi ngủ, nơi này bao ăn bao ở, hắn rất hài lòng, còn chủ động đến phòng trực ban cùng Trương Cường hàn huyên một hồi.
– Lữ Mậu, anh đây là có ý gì, em nói là mời Đinh Nhị Cẩu ăn bữa cơm, để tỏ vẻ chúng ta chiếu cố thân thích của Khấu Đại Bằng là xong, anh làm gì mà muốn cho hắn thường xuyên về nhà, anh có ý tứ gì, hắn không phải là thanh niên à, anh thường xuyên không ở nhà, hắn tới nơi này thì em tính làm sao?
Những lời này nói đến từ mấu chốt, Đinh Nhị Cẩu với Khấu Đại Bằng là quan hệ như thế nào, trong lòng cô rất rõ ràng, cái gì mà chủ tịch xã và thân thích, phát nôn.. đó là trao đổi, vạn nhất sau này, Đinh Nhị Cẩu với Hoắc Lữ Mậu quan hệ thân mật, không chừng Đinh Nhị Cẩu liền đem chuyện của mình tiết lộ cho Hoắc Lữ Mậu ,đó không phải là tự mình gây tai hoạ sao.
– Em làm sao vậy, hắn vẫn còn con nít, hắn có thể làm gì?
Anh có ý tứ gì, hắn không có thể làm gì, nếu người đàn ông khác thì có thể tới làm gì đúng không Lữ Mậu, rốt cuộc anh có ý gì?
Điền Ngạc Như nói lý lẽ không chịu buông tha người.
Hoắc Lữ Mậu cúi đầu ăn cơm, không cùng người đàn bà này cãi nhaụ
Đêm xuống, Điền Ngạc Như lẳng lặng nằm ở trên giường hờn dỗi, Hoắc Lữ Mậu tắm rửa sạch sẽ chui vào trong chăn, bàn tay đem Điền Ngạc Như kéo vào trong lòng.
Anh làm gì, tôi mệt mỏi, không có hứng thú
Ha ha, em không có hứng thú thì sáng tạo hứng thú, anh tính rồi, hai ngày này là ngày của em quan trọng, không thể lãng phí.
Cái gì ngày quan trọng?
Điền Ngạc Như ngạc nhiên hỏi.
Đương nhiên là dễ thụ thai, anh tối hôm qua còn lo lắng hôm nay mà không ở nhà, thì phải chờ đến tháng sau, cũng không biết khi nào thì có thể có bầụ
Anh nói cái gì? Hai ngày này...?
Đúng vậy em, xem em kìa, chuyện của bản thân mình cũng không nhớ được, mau tới, anh hiện tại “nó” cứng rồi
Nói xong Hoắc Lữ Mậu cởi áo ngủ Điền Ngạc Như, nhưng Điền Ngạc Như trong lòng một chút cảm giác đều không có, cô suy nghĩ chuyện tối hôm qua cùng với Khấu Đại Bằng rốt cuộc có hay không bắn tinh dịch ở bên trong, tên khốn kiếp này vì mình hưởng thụ, cho tới bây giờ cũng không mang BCS, cứ kêu chính mình trở về uống thuốc tránh thai.