⬅ Trước Tiếp ➡
Làn da của anh là kiểu trắng nhợt, có thể nhìn rõ mạch máu cổ, ngón tay thon dài, động tác kẹp điếu thuốc lười biếng nhàn nhã, anh nghiêng đầu nhìn xuống đất, sườn mặt có góc cạnh rõ ràng, cằm sạch sẽ, không có một sợi râu nào.
Vẻ ngoài của anh sạch sẽ lại vô hại, rất giống anh trai nhà bên.
Tuy nhiên, mỗi người ở đây đều cung kính với anh, vì thế Thịnh Hạ kết luận, anh là một người có chức vị nhỏ ở đây, mặc dù không phải là người đứng đầu nhưng cũng là một người giống như quản lý vậy.
Người như vậy, sẽ không buông tha cho cô rời đi.
Hoàn toàn không hề vô hại giống như vẻ bề ngoài.
Anh hút thuốc xong thì bắt đầu cởi quần áo, Thịnh Hạ nhìn thấy thì vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, khi anh cởi hết quần áo rồi đi vào, lúc này cô mới run giọng hỏi: "Anh muốn làm gì?"
Người đàn ông rũ mắt nhìn cô, sau một lúc lâu mới bóp cằm cô nâng lên, giọng hơi khàn khàn vì vừa hút thuốc xong:
"Muốn đi ra ngoài không?"
Thịnh Hạ run bần bật dưới đầu ngón tay anh, cô rơi nước mắt vì hoảng sợ nhưng bản năng muốn sống lại khiến cô kiềm chế nỗi sợ hãi, khẽ gật đầu: "Muốn."
Đôi mắt đen như mực của người đàn ông nhìn thẳng vào đáy mắt cô, giọng nói khàn khàn kia rơi vào trong không khí, giống như gõ vào ngực Thịnh Hạ, kích thích đến mức cả người cô rùng mình.
"Ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ đưa em đi được không?"
Anh đồng ý thả cô đi ư?
Thịnh Hạ vừa kinh ngạc vừa sợ hãi mà nhìn anh, bởi vì quá mức kinh ngạc, hai đồng tử của cô trừng thật to, đôi mắt bị nước mắt phủ kín ướt dầm dề, giống như con nai con, xinh đẹp ướt át.
Cô hít sâu một hơi, giọng nói run rẩy kịch liệt: "Thật ư?"
Người đàn ông cầm lấy vòi hoa sen trong tay cô, xối nước lên đỉnh đầu mình, giọng nói bị hơi nước cuốn đi trở nên mơ hồ và gợi cảm.
"Tôi không bao giờ lừa con gái."
Thịnh Hạ nhận được bảo đảm, hy vọng và vui sướng dâng lên trong lòng nhưng sau đó lại cảm thấy không thể vui mừng quá sớm, nhỡ đâu.. nhỡ đâu đối phương chỉ đang lừa cô thì sao.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Anh nói anh không bao giờ lừa con gái.
Nhưng lời này không phải là dùng để lừa con gái hay sao?
Cô không dám để lộ ra một chút tâm trạng nào, khi bị nước bắn lên người, cô mới nhớ ra mình đang ở đâu.
Người đàn ông khỏa thân đang ở ngay trước mắt, giữa hai chân anh là dương vật mềm nhũn nằm trong rừng cây rậm rạp.
Đây là lần đầu tiên Thịnh Hạ nhìn thấy thứ kia ở khoảng cách gần như vậy, lập tức sợ tới mức lùi lại phía sau một bước, nhưng suýt nữa ngã ra ngoài, cô duỗi tay muốn nắm lấy cái gì đó theo bản năng.
Đợi đến khi cô hoàn hồn, mới phát hiện mình vô tình nắm lấy cánh tay của người đàn ông.
Mà người đàn ông đang rũ mắt nhìn xuống cô.

⬅ Trước Tiếp ➡