⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông không hề nhìn cô một cái nào, uống ngụm nước, tiếp tục gõ bàn phím.
Trong căn phòng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng hít thở khe khẽ của hai người, cũng chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím máy móc.
Thịnh Hạ không chịu nổi, cô cảm thấy mình sắp bị sự sợ hãi ép cho phát điên rồi, cô run rẩy lên tiếng hỏi: "Anh, định khi nào.."
Hai chữ kia cô nói không nên lời.
Người đàn ông ngẩng đầu lên khỏi máy tính, ánh mắt có chút không vui, là bị quấy rầy nên không vui, giọng nói của anh lộ ra vài phần khàn khàn bởi vì đã lâu không nói chuyện: "Cái gì?"
"Anh, không định làm gì tôi ư?" Thịnh Hạ nhìn anh, trong khi hỏi ra câu này, hai hàng nước mắt đã chảy xuống má.
"Làm cái gì?" Người đàn ông dường như không hiểu cô có ý gì, cau mày nhìn cô một lát.
Một lúc lâu sau, dường như anh đã hiểu rõ cô có ý gì, lại lấy con dao kia từ trong ngăn kéo ra, nâng chân đứng dậy đi tới đây.
Thịnh Hạ lùi về phía sau trốn tới cửa: "Anh muốn làm gì?"
Không có dây thừng trên người cô.
Dù sao thì con dao này cũng không phải là để cắt tóc cho cô.
Cô sợ tới mức cả người đều đang run lên, cô dựa toàn bộ cơ thể vào trên cánh cửa, giọng nói như vỡ vụn vì sợ hãi: ".. Cứu mạng với.. Cầu xin anh.. Đừng giết tôi.."
Người đàn ông dùng dao cắt bung quần áo của cô ra, cởi quần cô rồi ném xuống đất, dùng dao cắt rơi áo lót trong tiếng la hét của cô.
Dùng một nhát dao cắt đứt quần lót của cô.
Sau đó, người đàn ông ném cô đang trần trụi lên trên ghế sofa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Khi Thịnh Hạ hét lên chống cự và trốn tránh thì một cái chăn mềm mại phủ xuống trước mặt.
Là cái chăn màu màu đen kia.
Cô kéo chăn xuống, lộ ra đôi mắt khóc đến mờ mịt.
Trong tầm mắt.
Người đàn ông đang cúi đầu, nhíu mày quan sát hai chân cô.
Tay anh cầm con dao Thụy Sĩ, đặt ở lòng bàn tay để ước lượng.
Một lát sau, anh dùng dao rạch vào cẳng chân cô, bôi máu vừa chảy ra vào giữa hai chân cô.
Thịnh Hạ có chút ngạc nhiên, cô không biết anh đang làm cái gì.
Nhưng lại mơ hồ nhận ra, dường như anh.. cũng không hề có ý định muốn cưỡng hiếp cô.
Ngoài cửa có người gõ cửa, là người đàn ông mặc đồ lao động, giọng nói nịnh nọt và bỉ ổi.
"Anh Đông, ăn cơm thôi."
Anh Đông đứng dậy đi mở cửa, khoảnh khắc cửa mở ra, người đàn ông mặc đồ lao động nhanh chóng liếc mắt nhìn vào bên trong, chỉ nhìn thấy quần áo nát bươm và quần áo lót bị xé rách vứt đầy trên sàn nhà..
Anh ta đảo mắt qua chỗ khác thì nhìn thấy Thịnh Hạ đang trốn trên ghế sofa với một cái chăn mỏng trên người.
Cô gái khóc đến mức mặt đầy nước mắt, khi nhìn thấy anh ta, cơ thể còn hơi run lên, sau đó co rụt vào dưới chăn.
Nhìn không ra nha, anh Đông thích loại mặt hàng này.

⬅ Trước Tiếp ➡