⬅ Trước Tiếp ➡
Anh trông có vẻ hơi gầy nhưng trên người không hề gầy, ngực và bụng săn chắc, bụng còn có bốn múi cơ bụng rất đẹp.
Hai chân anh cũng cực kì chắc khỏe, vừa nhìn đã biết là cơ thể có rèn luyện, cơ bắp ở cẳng chân căng chặt.
Khi cô đưa mắt nhìn lên, không ngờ lại đối diện với đôi mắt đen như mực của người đàn ông.
Cô sửng sốt một lát, sau đó, lập tức hoảng sợ quay đầu lại.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên từ phía sau lưng: "Nhìn xong rồi thì nhanh chóng tắm rửa đi."
Thịnh Hạ bị anh nói vậy thì đỏ bừng mặt, chờ anh đi ra ngoài, lúc này cô mới quay lưng về phía anh và bắt đầu tắm rửa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Chính là đứng ở chỗ mà anh vừa đứng lúc nãy, cô bỗng nhiên nhớ tới cảnh tượng anh vừa mới đứng ở chỗ này tay nắm lấy dương vật đỏ nựng không ngừng vuốt ve lên xuống.
Ngón tay cô run lẩy bẩy, cô nhắm mắt lại nhanh chóng dùng sữa tắm bôi khắp người, sau khi tắm qua loa xong, lúc này cô mới nhỏ giọng nói với anh: ".. Tắm xong rồi."
Cô không có quần áo.
Chỉ có cái chăn mỏng kia.
Người đàn ông đã cầm lấy cái chăn mỏng kia rồi đi tới, thấy cô dùng một tay che ngực lại, một cái tay khác che lại chỗ giữa hai chân, đôi mắt tối đen không có cảm xúc gì, giọng nói rất lãnh đạm: "Bỏ tay ra."
Thịnh Hạ kinh hoàng không dám động đậy.
Nhưng trong đầu cô lại nhớ tới câu nói lúc trước của người đàn ông: "Ngoan ngoãn nghe lời, tôi đưa em đi được không?"
Điều kiện tiên quyết để đưa cô đi chính là phải ngoan ngoãn nghe lời.
Ngón tay cô run rẩy, cuối cùng buông lỏng ra, nhưng vẻ mặt vô cùng xấu hổ, tai đỏ bừng, ngay cả bầu ngực đầy đặn cũng bắt đầu nhiễm một màu hồng nhạt.
Bị sự lạnh lẽo bên ngoài kích thích, núm vú mẫn cảm rùng mình cứng lên.
"Giơ tay lên."
Người đàn ông dùng mắt quan sát cơ thể của cô, cặp mắt kia cũng không có bao nhiêu ham muốn, chỉ có điều.. quá thẳng thắn, khiến cô không biết phải làm thế nào.
Cô ngoan ngoãn giơ tay lên.
Người đàn ông quấn chăn mỏng vào dưới nách cô, sau đó chặn ngang bế cô lên, hai cánh tay trần trụi của cô ôm lấy cổ người đàn ông theo phản xạ có điều kiện, chỉ thấy anh bế cô lên với vẻ mặt vô cảm rồi đi ra ngoài.
Khi đi ngang qua bốn năm căn phòng, khắp nơi đều là một mớ hỗn độn, có cô gái đang nằm trên mặt đất hoặc là trên giường với vẻ mặt ảm đạm như tro tàn, quần áo bị xé nát nằm rải rác xung quanh.
Thịnh Hạ nhìn thấy thì đáy lòng bàng hoàng run sợ, cô vùi đầu vào cổ người đàn ông, không dám tiếp tục nhìn.
Nhưng thật ra khi đám người thằng sáu méo miệng thấy Lạc Hàn Đông ôm cô quay về, giờ phút này, cô gái mà ngay từ đầu còn giãy giụa nghĩ cách chạy trốn đang ngoan ngoãn rúc vào trong lòng ngực của người đàn ông, mấy người bọn họ không khỏi bội phục mà dựng thẳng ngón tay cái với Lạc Hàn Đông.

⬅ Trước Tiếp ➡