Không hổ là Sương Sương, đây là thành tích cao nhất từ trước đến giờ
Tiêu Cảnh Tích thở dài.
Làm anh giật mình.
Hứa Sương Nhung đột nhiên đụng vào, anh tưởng sắp tai nạn xe.
Cho đến giờ, chưa có chuông của ai kêụ
Hóa ra, nhịp tim muốn đạt 120 vẫn rất khó.
Khi mọi người nghĩ nhiệm vụ này không ai hoàn thành được, tốc độ xe đột nhiên tăng lên.
"Có phải tôi bị ảo giác không, hình như xe càng lúc càng nhanh.” Liễu Ốc Tinh phát hiện điều bất thường đầu tiên.
"Tạ Di, cô làm sao thế?” Tiêu Cảnh Tích nhíu mày hỏi.
“Ôi...”
Trong xe vang lên tiếng thở dài.
Mọi người nhìn thấy đôi mắt buồn bã của Tạ Di trong gương chiếu hậụ
“Xin lỗi vì đã sinh ra làm người.”
Mọi người “? ”
Không phải chứ Vào lúc này cô đột nhiên buồn rầu như vậy là có ý gì.
Cảnh sắc ngoài cửa sổ xe đột nhiên lao vút.
Khâu Thừa Diệp nắm chặt ghế “Khoan đã, cô không nghĩ quẩn đấy chứ? ”
Liễu Ốc Tinh phá vỡ hình tượng thục nữ “Thực ra nhiều khi chuyện không tệ như cô nghĩ Thật đó Có tâm sự cứ nói ra, có vấn đề gì thì cùng nhau giải quyết được mà ”
Ngũ quan Hứa Sương Nhung biến dạng “Tạ Di, bình tĩnh Cô bình tĩnh đi Áaaa cô bình tĩnh điiiiii....”
Tiêu Cảnh Tích sợ đến trắng bệch “Dừng xe Cô dừng xe ngay ”
Reng reng reng reng reng
Reng reng reng reng reng reng reng reng
Tiếng chuông điên cuồng reo lên, mọi người kêu la loạn xạ, micro cũng nổ tung.
Chỉ có Thẩm Dương Khanh ngồi yên, tay khoanh trước ngực, nhắm mắt lại.
"Amen."
Xe an toàn dừng lại trong thành phố.
Cửa xe vừa mở ra, một đám người tranh nhau chạy xuống, không nói một lời ôm ngay thùng rác ven đường mà nôn thốc nôn tháo.
Kênh chat cũng một phen kêu la thảm thiết.
Tạ Di làm tôi sợ muốn chết Đền tiền đây
Ôi trời, vẫn còn sống, CP của tôi vẫn còn sống
Cười xỉu, vừa rồi trên weibo còn xuất hiện hot search #Tạ Di hắc hóa muốn đưa mọi người đi chết#, phát hiện Tạ Di chỉ giả vờ nên nhanh chóng gỡ xuống
Chắc không phải chỉ mình tôi tin là thật đâu nhỉ?
Em gái 8 tuổi của tôi xem đến phát khóc, quỳ gối trước TV cầu xin Tạ Di tha cho bọn họ
Tạ Di hăng hái bước xuống xe, tiến đến trước mặt tổ đạo diễn đã đứng sẵn ở vị trí.
"Nhiệm vụ hoàn thành rồi, hơi bị đơn giản."
Phó đạo diễn khó khăn nuốt nước miếng.
Cô giỏi, cô số hai không ai số một.
"Chúc mừng hoàn thành nhiệm vụ, đạt được một tấm thẻ đặc quyền , dùng thẻ này có thể yêu cầu bất cứ điều gì từ chương trình, chúng tôi sẽ hết sức đáp ứng." Phó đạo diễn tuyên bố kết quả nhiệm vụ.
"Được thôi, được thôi." Tạ Di khiêm tốn đáp, trong lòng đã tính toán đến việc dùng thẻ đặc quyền này để làm việc xấụ
Bên tai đột nhiên vang lên tiếng cảm thán của phó đạo diễn.
"Ngài Thẩm giỏi thật đấy..."
Phó đạo diễn nhìn về phía xa "Trong tình huống này, lại có thể giữ nhịp tim bình thường. Anh ấy là người duy nhất không rung chuông."
Ồ?
Tạ Di quay đầu lại.
Theo ánh mắt của phó đạo diễn, thấy Thẩm Dương Khanh đang ở phía sau chậm rãi bước xuống xe.
Người đàn ông vẫn điềm tĩnh, biếng nhát, hoàn toàn khác với những khách mời khác.
Bên tai là lời giới thiệu của phó đạo diễn.
"Ngài Thẩm, nghe nói là người đàn ông bí ẩn có thể duy trì nhịp tim 80 khi nhảy bungee."
Nhảy bungee mà vẫn giữ được nhịp tim 80, đúng là một người gan dạ.
Tạ Di hứng thú, tiến lên phỏng vấn "Có thể nói cho tôi biết bí quyết giữ tim khỏe của anh được không?"
"Rất đơn giản."
Thẩm Dương Khanh vô cùng phối hợp trả lời "Phương châm sống của tôi là Không phục thì chiến, sống chết tùy duyên."
Tạ Di mơ hồ đoán được hai câu saụ
"Bệnh nhẹ thì trị, bệnh nặng thì thôi?"
"Đúng rồi." Thẩm Dương Khanh hơi ngạc nhiên, híp mắt, rồi thử thăm dò "Non cao nước chảy tìm tri âm?"
"Phong cảnh hữu tình gặp tri kỷ " Tạ Di kích động bắt tay anh "Rất vui được gặp anh "
Tam quan giống hệt nhau