⬅ Trước Tiếp ➡
Lầu trên đừng tự suy diễn nữa, Tiêu ảnh đế rõ ràng cảm thấy Tạ Di quá đồi ҍại , không thể chịu nổi mới phải ngăn cản cô ấy
Đúng thế, Tiêu ảnh đế chỉ muốn cùng Hứa Sương Nhung đọc sách trong thư phòng, thấy Tạ Di chiếm chỗ, muốn đuổi cô ấy đi thôi
Ồ, đuổi người đi, tôi tưởng thư phòng này là khu vực công cộng chứ, sao lại thành của riêng Tiêu ảnh đế?
Không đúng, bình luận này không đúng, sao lại có cảm giác Tạ Di có fan?
Đúng rồi, tôi là fan mới của Tạ Di, fan giống chủ, chỉ cần điên không chết, thì phải điên đến cùng
Tiêu Cảnh Tích bị bác bỏ mặt mũi rất khó chịu, nhưng ngại đối phương là Thẩm Dương Khanh, anh lại không thể nổi giận.
"Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh Thẩm một chút, trước khi tiếp xúc với đối phương, thì phải tìm hiểu một chút về con người của họ, anh quanh năm ở nước ngoài, có thể không quá chú ý đến tin tức giải trí trong nước..."
"Tiêu ảnh đế."
Thẩm Dương Khanh ngắt lời anh, vẫn cười như thường "Anh thử nói kiểu móc mỉa như vậy nữa xem?"
Tiêu Cảnh Tích bị nghẹn lại.
Ngài Thẩm vì Tạ Di mà cãi nhau với Tiêu ảnh đế
Ôi trời Đây là chiến trường Tu La đỉnh nhất tôi từng thấy
Tôi biết sẽ có cảnh chiến trường Tu La, nhưng không ngờ nhân vật chính lại là Tạ Di, còn Hứa Sương Nhung trở thành bối cảnh
Hứa Sương Nhung đứng bên cạnh cũng cảm thấy ngượng ngùng.
Tiêu Cảnh Tích không ngờ Thẩm Dương Khanh lại thẳng thắn như vậy, nhất thời không biết nói gì.
Không tiện đắc tội, anh vội vàng nói "Anh hiểu lầm rồi, tôi không có ý đó," rồi kiếm cớ rời đi.
Tiêu Cảnh Tích đi rồi, Hứa Sương Nhung cũng đi theo.
Thư phòng lại chỉ còn Tạ Di và Thẩm Dương Khanh.
Tạ Di vẫn còn đắc ý với mưu kế của mình.
Cô đã sớm nhìn thấy Tiêu Cảnh Tích vào, cố ý giả vờ không biết, thừa lúc anh không để ý, nhét bánh quy vào miệng anh, một cú đánh lạc hướng tuyệt đẹp
Như vậy nhiệm vụ đã hoàn thành 2/3.
Giờ chỉ còn lại...
Tạ Di lại nhìn về phía Thẩm Dương Khanh, anh vừa đối mặt với ánh mắt của cô, lập tức cười tươi như hoa, đôi mắt lấp lánh.
Tạ Di thì không cười nổi.
Không ngờ người tưởng dễ giải quyết nhất lại là khó nhất.
Không biết anh có thù oán gì với bánh quy, cô đã cứng rắn nhét vào, anh vẫn cương quyết không chịu ăn.
Xem ra phải nghĩ cách khác rồi.
Tạ Di đang định rời đi, lại bị anh giữ lại.
"Cô không đút nữa sao?" Anh hỏi.
Tạ Di tức giận cười "Anh cho tôi đút à?"
"Tôi cho cô đút."
"Anh cho? Anh cho cái gì mà cho Anh..." Thấy ánh mắt vô cùng chân thành của Thẩm Dương Khanh, Tạ Di dừng lại "Thật sao?"
Thẩm Dương Khanh chân thành gật đầụ
Tạ Di thử đưa một miếng bánh quy đến miệng anh, anh thật sự ăn.
Hừ...
Vậy sao lúc nãy anh cứng đầu không chịu ăn là ý gì chứ?
Chẳng lẽ Thẩm tiên sinh cố ý đùa giỡn với Tạ Di để Tiêu ảnh đế nhìn thấy?
Biết rõ Tạ Di đang làm nhiệm vụ còn hợp tác, không phải anh thích cô ấy chứ
Không
Màn hình tràn ngập những tiếng kêu than.
Tạ Di thở phào nhẹ nhõm.
Nhiệm vụ hoàn thành, tâm trạng nhẹ nhõm.
Ăn xong bữa tối giống như c t do Khâu Thừa Diệp nấu xong, đến 9 giờ, nhiệm vụ kết thúc.
Các khách mời ngồi vây quanh sô pha trong phòng khách.
"Thực ra chiều nay, mỗi người đều được giao một nhiệm vụ bí mật."
Đạo diễn Ngưu dùng loa nhỏ của anh thông báo.
"May mắn thay, mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ bí mật của mình. Bây giờ, chúng ta sẽ quyết định thứ tự chọn phòng dựa trên thời gian mỗi người hoàn thành nhiệm vụ."
"Người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ là cô Tạ, nên cô ấy được ưu tiên..."
"Khoan đã."
Hứa Sương Nhung giơ tay lên, nhẹ giọng hỏi "Tôi muốn hỏi, nếu đoán được nhiệm vụ của người khác thì sao?"
Đạo diễn Ngưu "Nếu đoán được nhiệm vụ của người khác, người đó sẽ coi như nhiệm vụ thất bại, đồng thời, người đoán đúng nhiệm vụ của người khác sẽ được cộng thêm một điểm."
⬅ Trước Tiếp ➡