⬅ Trước Tiếp ➡

Lương Thiện Uyên đi phía trước, dẫn mọi người đi xuyên qua hành lang quanh co. Hai bên hành lang treo đầy đèn lồng trắng lay động trong cơn gió âm u, cỏ dại mọc rậm rạp ở cả hai phía, giọng nàng ta hơi yếu “Thân thể tiểu nữ yếu ớt nên bình thường ít khi ra ngoài, từ nhỏ đã ngưỡng mộ các đạo trưởng hành tẩu giang hồ như ngự quỷ sư các vị.”
“Không dám…”
Mạnh Thu Từ nói khiêm tốn.
Lương Thiện Uyên như sực nhớ ra điều gì, quay đầu lại. Chiếc đèn lồng trắng trong tay nàng ta khẽ lay động “Quên mất chưa giới thiệu với các vị đạo trưởng. Tiểu nữ tên là Thiện Uyên, thứ năm trong nhà.”
“Thiện Uyên… là lấy từ kinh tâm đa͙o đức Thiện Uyên sao?”
Thấy nàng ta gật đầu, Hứa Như Ý mỉm cười.
Lương Thiện Uyên nói “Ban ngày gia mẫu tiểu nữ có dặn, vì hôm trước gửi thư cho các vị mà giấy mực có hạn nên chưa thể nói hết, nay dặn tiểu nữ đợi các vị đến sẽ giải thích kỹ càng tình hình trong phủ.”
“Được.”
Hứa Như Ý đáp lời.
Nữ tử ho nhẹ mấy tiếng, hiển nhiên là sức khỏe không tốt.
“Trong phủ từ dịp Tết Nguyên đán năm nay đã liên tiếp gặp chuyện rối ren. Trước là có tiểu bối bị ngã xuống nước đúng vào đêm tất niên, sau là chuyện làm ăn bên ngoài gặp trắc trở, cả năm vất vả mà chẳng có thu hoạch gì. Mấy vị lão gia, công tử trong nhà cũng đều trượt khoa cử lần này. Các vị cũng biết Lương gia chúng ta tuy có Nhị gia làm thương nhân nhưng dù sao cũng là dòng dõi thư hương, bao đời nay chưa từng xảy ra chuyện như vậy bao giờ.”
Nàng ta vừa nói vừa chau mày, càng toát ra vẻ mỹ nhân ốm ớt.
“Đến tháng Bảy âm lịch năm nay, đám tiểu bối chưa tới mười lăm trong nhà đều đổ bệnh đúng vào tiết Trung Nguyên, vốn đã dặn chúng không được ra ngoài quá khuya, ai ngờ Cửu ca nửa đêm lên cơn sốt mê man, ngơ ngẩn bước ra, chẳng may rơi xuống ao chết đuối…”
Giọng nàng ta đều đều trầm ổn như lúc bước đi, mang khí chất điềm tĩnh nho nhã của một đại tiểu thư. Đến cuối câu, ánh mắt mọi người đều hướng về nàng ta.
“Nơi đó chính là linh đường của Cửu ca.”
Nàng ta giơ tay cầm đèn lồng trắng, những ngón tay tái nhợt chỉ thẳng về phía trước. Hoa Chước đi cuối, hàng mi run rẩy, đưa mắt nhìn theo mọi người, thấy giữa màn đêm hiện ra một mảng trắng toát âm khí lạnh lẽo, sắc mặt nàng lập tức khó coi.
Dù là kiếp trước hay bây giờ, Hoa Chước vẫn chỉ là một cô nương bình thường. Có chăng là gan lớn hơn người khác một chút bởi từng xem không ít phim kinh dị, ít nhất không dễ bị dọa đến mức hoảng loạn.
Vì vậy, nàng không la hét cũng không lùi bước, lẳng lặng theo đoàn bước vào linh đường.
Cửa treo dải lụa trắng, trong phòng đốt vài cây nến dài màu trắng, ánh lửa hắt lên mấy con ngựa lớn bằng giấy đặt sát tường. Hai cặp hình nhân đồng nam đồng nữ với đôi mắt đen thăm thẳm đang nhìn chằm chằm vào người ta.
Hoa Chước lập tức dời mắt.
Trên bàn gỗ phía trước bày la liệt những món đồ chơi trẻ con yêu thích cùng đủ loại món ăn mặn như dòng suối chảy. Trong số đó, có một chiếc đầu động vật. Nàng không nhận ra đó là gì, hốc mắt đã bị khoét, có lẽ đã được nấu chín, nằm đen ngòm trong đĩa.
Trên bàn gỗ còn dán một bức tranh đen trắng vẽ khuôn mặt đứa trẻ, là một bé trai bụ bẫm đang thẫn thờ nhìn ra ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡