⬅ Trước Tiếp ➡

Thính Lan quỳ rạp dưới đất rồi dập đầu không ngừng, trên mặt giàn giụa nước mắt “Lâu lắm rồi nô tỳ chưa được nghe hát, hôm nay được tiểu thư rộng lòng cho đi xem mà Thính Lan lại vô tâm Tuyệt đối không nên tự ý để tiểu thư trong phòng một mình mà chẳng bẩm báo với công tử Mọi tội lỗi đều do một mình nô tỳ gây ra, xin công tử cứ trách phạt ”
Hứa Như Ý nhìn Hoa Chước đang nằm trên giường, khẽ chau mày “Thôi, đứng dậy đi.”
Thính Lan vẫn khóc thút thít không ngừng, nàng ấy cứ dập đầu xuống đất vang lên tiếng “bộp bộp” khiến Mạnh Thu Từ nghe mà thắt lòng, Mạnh Thu Từ vội đỡ Thính Lan dậy “Được rồi, ngươi lui xuống trước đi. Hoa Chước muội muội vẫn đang mê man, mau đi mời đại phu tới đây.”
Thính Lan như sực nhớ ra điều gì, vội gật đầu chạy đi gọi người.
Hứa Như Ý bước đến bên giường nhìn muội muội đang nằm đó, hơi thở nàng đều đặn, thấy trên người nàng cũng không có ngoại thương nào mới miễn cưỡng thở phào một hơi.
Ánh mắt hắn chợt dừng lại ở nơi bàn tay hai người vẫn đan chặt vào nhau ở mép giường, hắn thoáng sững sốt rồi vội hành lễ với Lương Thiện Uyên “Đêm nay đa tạ Ngũ cô nương đã đưa tiểu muội về phủ. Chỉ là không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Chước nhi lại đột ngột chạy ra ngoài? Nếu Ngũ cô nương biết, mong cô nương nói rõ đầu đuôi.”
Lương Thiện Uyên vẫn đang nắm tay Hoa Chước đang ngủ say.
Nữ nhân ngồi trên chiếc ghế gỗ khắc hoa, mái tóc đen buông xõa, trên người mặc bạch y, tai đeo ngọc bội trắng. Nghe vậy, nàng ta ngẩng đầu lên, dung nhan lạnh nhạt không có biểu cảm gì “Đêm nay ta định vòng qua rừng cho cá ăn, suốt dọc đường vẫn còn do dự không biết có nên ghé hồ trong rừng lúc chạng vạng hay không. Đúng lúc ấy thì thấy Hoa Chước cô nương…”
Lương Thiện Uyên nhấc mắt lên, đồng tử đen láy như hắc diệu thạch “Và công tử đang chuẩn bị vào rừng với nhaụ”
Hứa Như Ý nghe như sét đánh ngang tai.
Mạnh Thu Từ trợn tròn mắt “Ngũ cô nương, xin hỏi là vào khoảng thời gian nào?”
“Chắc là giờ Dậu, tầm chiều tối.”
“Giờ đó… ta và sư huynh vẫn đang đứng trước linh đường xem hát mà… sao có thể như vậy được…”
Hứa Như Ý lắc đầu với Mạnh Thu Từ, ra hiệu cho Lương Thiện Uyên nói tiếp.
“Ta thấy công tử và Hoa Chước cô nương sắp sửa cùng đi vào rừng liền cất tiếng gọi, nào ngờ công tử ấy lập tức hóa thành một tờ giấy rơi phấp phới xuống đất, khiến ta kinh hoảng đến mức muốn hồn bay phách lạc. Hoa Chước cô nương cũng bị dọa sợ, lập tức ngất ngay tại chỗ. Ta cố gắng trấn tĩnh rồi đưa nàng về phủ.”
“Lại xảy ra chuyện như vậy…” Trán Hứa Như Ý túa mồ hôi lạnh, hắn ngồi phịch xuống ghế.
Nếu tối nay Ngũ cô nương không tình cờ nhớ ra việc cho cá ăn trong rừng thì e rằng Hoa Chước đã bị con quỷ đội lốt hắn dẫn vào hồ sâu trong rừng và chết đuối rồi
Đã thoát hiểm trong gang tấc như vậy, làm sao không kinh hồn bạt vía cho được? Mạnh Thu Từ vẫn giữ được lý trí, lập tức lên tiếng cảm tạ Lương Thiện Uyên, lúc đang nói thì Thính Lan đã dẫn đại phu đến, người tới không ai khác chính là Bát cô nương Lương Nam Âm của Lương phủ, nàng ấy vừa trở về trong bộ dạng phong trần mệt mỏi.
Tác phong nàng ấy vốn nhanh nhẹn, nàng ấy gật đầu với Lương Thiện Uyên, vừa đặt hòm thuốc xuống vừa nói “Chư vị yên tâm, ta đã bái sư học y sáu năm, cũng từng đi khắp nơi hành y, trong phủ nếu có ai đau ốm đều do ta khám trước.”


⬅ Trước Tiếp ➡