Chương 24
“Ngũ tỷ, muội lo quá…” Lương Nam Âm nhíu chặt mày “E là lần này Tĩnh Tĩnh thật sự không xong rồi. Dương di nương cũng mặc kệ muội ấy, không thể mời đại phu đến thì phải làm sao đây?”
“Đừng sợ.”
Thiếu nữ có gương mặt mờ ảo như phủ một lớp sương mờ khẽ lên tiếng.
“Ta… có… cách… sẽ… không sao đâu…”
Hoa Chước siết chặt tay.
Ngũ tỷ.
Xem ra, đây mới chính là Lương Thiện Uyên thực sự.
Chẳng lẽ là vì ở hiện thực Lương Thiện Uyên thật đã chết rồi nên nàng mới không nghe được giọng của nàng ấy, cũng chẳng nhìn rõ được dung mạo nàng ấy sao?
Lương Nam Âm vẫn nhíu mày “Ngũ tỷ, nếu muội không còn, tỷ nhất định phải trông chừng Dương di nương đấy. Không biết dạo này làm sao nữa, Dương di nương cứ hay cho Tĩnh Tĩnh ăn óc khỉ, rõ ràng Tĩnh Tĩnh sợ thứ đó nhất, thân thể vốn đã yếu, còn bị dọa cho nơm nớp cả ngày…”
Giọng nói của Lương Nam Âm càng lúc càng nhỏ dần, khung cảnh trước mắt cũng dần tan biến.
Trước mắt Hoa Chước chợt tối sầm, đầu óc choáng váng. Nàng chớp mắt một cái mới hay mình đã bước ra khỏi Hoài Quang Các.
Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, thấy một chiếc lồng đèn trắng treo ở cửa giữa không gian tối om.
Gió thu vẫn vậy, bóng cây vẫn rậm rạp như cũ, Hoa Chước vừa mới thở phào một hơi thì thấy có người mặc bạch y đi tới từ cổng hình bán nguyệt đối diện. Nàng vô thức lùi lại, nhưng khi nhìn rõ người đến thì nàng lập tức bình tĩnh lại.
“Ca ca ”
Hoa Chước vốn không có tình cảm gì với Hứa Như Ý, trong sách cũng viết hắn là một vị đại ca lạnh lùng cứng nhắc, chỉ biết đuổi quỷ. Vì mang thân phận nguyên chủ nên nàng mới cố gắng thân thiết với hắn.
Thế nhưng vào lúc này, khi nhìn thấy Hứa Như, nàng lại có cảm giác như đang nhìn thấy ca ca ruột của mình.
“Ca ca ”
Nàng lại gọi một tiếng, xúc động muốn rơi lệ rồi lao đến khoác lấy cánh tay Hứa Như Ý, cảm thấy lớp áo vừa lạnh lẽo vừa hơi ẩm ướt.
Hoa Chước hơi sững người, ngẩng đầu nhìn lên, thấy sắc mặt Hứa Như Ý không có biểu cảm gì “Sao vậy?”
“Không… không có gì.”
Hoa Chước nghĩ, chắc là do dọc đường gió thu thổi qua khiến áo hắn bị lạnh và hơi ướt “Ca ca, ca ca đi xem kịch sao?”
“Ừ.”
“Hay không?”
“Ừ.”
Xưa nay Hứa Như Ý vốn ít nói, Hoa Chước cũng chẳng lấy làm lạ, nhưng nàng dần phát hiện hai người họ càng đi thì đường càng vắng, ánh sáng mỗi lúc một mờ, đến cả chiếc lồng đèn trắng cũng sắp chẳng thấy nữa.
“Ca ca, mình đi về phía rừng làm gì vậy ạ?” Hoa Chước không hiểụ
Hứa Như Ý quay đầu nhìn nàng rồi nhếch môi.
Trong bóng tối, khuôn mặt thư sinh trắng bệch rợn người tựa như vừa ngâm trong nước.
“Có chút việc, yên tâm đi, có ca ca ở đây, ca ca sẽ bảo vệ muội.”
Hoa Chước cảm thấy có gì đó không đúng, nhất là khi nàng nghe thấy trong rừng vọng lại tiếng nước chảy róc rách, vừa định lui bước thì tay lạnh toát ẩm ướt của Hứa Như Ý siết lấy tay nàng, kéo nàng tiến về phía trước.
Cũng đúng lúc ấy, có tiếng bước chân nhịp nhàng đều đặn vang lên ở đối diện.
Từng bước chân như được đo bằng thước.
“Hoa Chước cô nương.”
Bóng cây mờ tối, tiếng nói ấy như ngọc chạm vàng, khó mà tả được.
Người đến mặc áo vải thô màu xám, tay cầm một chiếc lồng đèn trắng, tóc đen xõa dài, đứng dưới bóng cây trong đêm giống hệt như một hồn ma.
L ng đèn rọi ánh sáng dịu nhẹ lên hai chuỗi bông tai bạch ngọc của nàng ta.