Chương 22
Ừm, phát hiện do linh hồn của Chước Chước không ổn định, hơn nữa từ trường trong Lương phủ hỗn loạn, có quỷ tác quái, dẫn đến hồn phách của Chước Chước bị oán niệm của các quỷ hồn khác kéo lệch, có thể sẽ nhìn thấy một vài cảnh tượng mà quỷ hồn khác từng nhìn thấy lúc sinh thời.
Hả?
“Vậy có biết cảnh tượng ta đang thấy là của quỷ hồn nào không?”
Xin lỗi Chước Chước, điều này không thể xác định.
Hoa Chước khẽ nhíu mày, lại thở ra một hơi.
“Ở đây ta sẽ không bị thương chứ?”
Có lẽ là không.
Hay cho câu “có lẽ là không”…
Hoa Chước nhắm mắt lại, dù bình thường nàng luôn tốt tính nhưng lúc này cũng không khỏi thấy bực mình.
Mức độ nguy hiểm này quá cao rồi.
Có điều Chước Chước à, đây cũng là một chuyện tốt. Khuyết điểm lớn nhất của quyển sách “Đụng quỷ” là tác giả bỏ dở, dẫn đến mỗi hồi truyện đều không trọn vẹn. Tác giả vốn không biết rằng thế giới trong sách là có thật, nếu Chước Chước có thể mượn khả năng thông linh để bổ khuyết cốt truyện thì sẽ có được công đức rất lớn.
Hoa Chước còn chưa kịp đáp, thì Lương Trường Quân ở trong từ đường nhỏ đã bắt đầu hành động.
Ông ta bước từng bước quanh chiếc lồng sắt nhốt khỉ, vừa đi vừa cười không ngớt, đuôi mắt hằn đầy nếp nhăn, cất giọng sang sảng “Tốt lắm, Tam đệ, ta cũng đang thắc mắc, không biết đệ đào đâu ra lũ này nữa Con nào con nấy tinh khôn…”
Bầy khỉ trong lồng thét lên chói tai, nhưng ba nam nhân trong từ đường lại đều nở nụ cười.
“Đại ca.” Mỗi hành động của Tam gia nhà họ Lương đều mang ý lấy lòng “Mấy con này đều do đệ vất vả tìm về từ khắp nơi. Không giấu gì đại ca, đệ đã bỏ ra không ít công sức, chuẩn bị đặc biệt cho mấy vị thiếu gia trong phủ.”
“Tam đệ đúng là có lòng.”
“Không có gì mà, đại ca Chỉ cần ba huynh đệ chúng ta mãi mãi đồng lòng hiệp lực, để Lương gia ngày càng lớn mạnh, ngày càng hưng thịnh Muốn đệ làm gì, đệ cũng cam tâm tình nguyện ”
“Phải đấy, đại ca.”
Lương Nhị gia Lương Thứ Cung lên tiếng, ông ta gầy trơ xương, quầng mắt thâm xanh đen, lúc cười để lộ hàm răng vàng khè “Đệ ngu dốt, sinh mấy đứa con cũng chẳng ra gì, đứa nào đứa nấy đều khờ khạo, chỉ biết theo đệ buôn bán lặt vặt, nào có được như đại ca, sinh nữ nhi thôi mà còn giỏi giang hơn đám nam nhi vô tích sự nhà đệ. Cả nhà họ Lương cũng chỉ trông cậy vào đại ca gánh vác thôi.”
Lương Trường Quân được nịnh nên vui vẻ ra mặt, chẳng hề khiêm tốn gì cả, hiển nhiên là đã quá quen với những lời như thế, ông ta cúi đầu nhìn đám khỉ đang gào thét trong lồng sắt.
“Đúng đó, đặc biệt là Thế Kỳ với Thiện Uyên thật sự rất thông minh. Đại ca không biết chứ, trước đây Thiện Uyên theo Nam Âm đến giúp đệ trông tiệm thuốc, đệ cứ tưởng hai đứa tiểu nha đầu đó chỉ tới chơi cho vui, ai dè chưa được mấy hôm, Thiện Uyên đã thuộc làu một quyển y thư, còn biết phụ đại phu bốc thuốc nữa ”
Lời của Lương Mạt Liên không giấu nổi vẻ thán phục.
“Tam đệ, trí nhớ của đệ kém quá, quên rồi sao? Năm Thiện Uyên mới năm tuổi đã nhận hết việc của tiên sinh giữ sổ sách trong cửa hàng ta. Đứa nhỏ ấy thông minh vô cùng, nếu là thân nam nhi thì chắc là Lương gia ta đã có thể nuôi được một vị trạng nguyên rồi Tiếc thật Đúng là đáng tiếc mà ” Lương Thứ Cung lắc đầu than thở.
“Đại ca.” Lương Tam gia Lương Mạt Liên hỏi “Thiện Uyên từng ăn óc khỉ chưa?”