Chương 16
Đầu ngón tay lạnh buốt của Lương Thiện Uyên khẽ đảo dây hoa, vô tình lướt qua mu bàn tay ấm áp của Hoa Chước.
Quả nhiên là thế.
Y đoán không sai.
Nỗi đau đớn tích tụ trong thân thể tựa như tan biến trong khoảnh khắc ấy, khiến y chợt có cảm giác như mình vừa bò ra từ địa ngục, y không còn là quỷ nữa, mà là một con người chân chính, không khác gì bao người khác.
Tại sao?
Là giả sao?
Lương Thiện Uyên rủ mi che đi vẻ cảnh giác và sát ý trong mắt, tay y vẫn cẩn thận truyền dây hoa sang cho nàng.
Song Hoa Chước lại không nhận nữa.
Vừa rời khỏi ngón tay ấm áp của thiếu nữ, cơn đau tưởng chừng đã tan biến lại như thủy triều ập tới nhấn chìm y ngay tức khắc. Tựa như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng đẹp, Lương Thiện Uyên ngẩng đầu theo bản năng, thấy nha hoàn của nàng gắp thức ăn đưa tận miệng nàng, khiến đôi môi ửng hồng của thiếu nữ dính một lớp dầu bóng loáng.
“Hợp nhau sao? Ai thèm hợp với ngươi.”
Hoa Chước nhai thức ăn, trong mắt toát ra vẻ kiêu ngạo, nàng không thể thân thiết với Lương Thiện Uyên được.
“Ngươi khiến ta có cảm giác ngươi là người tâm cơ thâm trầm không đơn giản, ta ghét nhất là loại người như ngươi. Đừng có suốt ngày lảng vảng trước mặt ta, đan một sợi dây hoa thôi mà tưởng mình là ai chứ?”
Trong đầu nàng vang lên tiếng báo âm đức +15, Hoa Chước căng thẳng, không biết nên tặng gì cho Lương Thiện Uyên để lòng mình thấy thanh thản hơn một chút.
Ai lại đi nói kiểu như thế chứ?
Tiếng trò chuyện của đám nữ quyến chợt ngừng lại, dù gì Lương Thiện Uyên cũng là con nuôi của Lý phu nhân. Bà vốn có một trai một gái, lần lượt là Lương Thiện Nhân và Lương Thiện Uyên. Vài năm trước, con gái mất tích, bà mới nhận nuôi cô nương này và cũng đặt tên là Lương Thiện Uyên.
Dẫu là con nuôi nhưng cũng xem như con ruột, trong phủ ai nấy đều kính trọng Lương Thiện Uyên. Dương di nương vốn thích nịnh bợ định mở miệng, song đúng lúc ấy, đám gia nhân bưng thức ăn tiến vào, kịp thời ngăn lại một màn xung đột.
Mạnh Thu Từ cũng đến rồi.
Món ăn đầu tiên toàn là rau chay, bày một vòng quanh bàn, sau đó mới lần lượt dọn thịt cá.
Mãi đến cuối cùng, giữa bàn mới được đặt một đĩa lớn bằng sứ trắng tinh, bên trong là một lớp trắng ngà sánh đặc. Ánh đèn lồng lắc lư chiếu xuống, đường vân của khối óc ẩn hiện trong sắc trắng như tuyết, trông có phần vặn vẹo.
“Mọi người nếm thử đi.” Lý phu nhân mỉm cười dịu dàng với ba người trẻ tuổi “Món ở giữa kia là món gia truyền của phủ chúng ta củ sen hầm óc khỉ. Ai ăn rồi cũng đều không quên được.”
Không biết nấu như thế nào nhưng quả thật hương thơm nức mũi.
Thính Lan vốn đã thèm, vừa ngửi đã nuốt nước bọt, nhưng thoáng thấy ánh mắt tiểu thư nhà mình, nàng ấy lại lập tức thu đũa về.
Lý phu nhân sợ họ ngại, bèn bảo hạ nhân múc sẵn ba bát rồi đưa đến trước mặt từng người.
“Ăn đi, ngon lắm đó…”
Lời còn chưa dứt, chợt có tiếng nức nở nghẹn ngào của một nữ tử vang lên.
Là mẫu thân của Cửu ca, Tần thị.
“Muội sao vậy?” Lý phu nhân dịu dàng hỏi han, ngồi gần đó nên đã vỗ lưng an ủi bà ta.
“Không sao ạ, phu nhân.” Tần thị có dung mạo xinh đẹp, Hoa Chước nhớ bà ta từng là đào hát, được Lương Trường Quân hơn ba mươi tuổi mua về phủ. Lý phu nhân ngồi bên cạnh nhìn cứ như mẫu thân ruột của bà ta vậy.