Chương 11
” Tác giả Nữ chính ngâm thuốc để kích thích tuyến sữa chỉ là tăng thêm tình thú = =” Khi hai chủ tớ này còn đang nói chuyện phiếm, tiếng xiềng chân giòn dã vang lên từ đằng xa vọng lại, cánh cửa trong chốc lát bị đẩy ra, Tần Vô Song nước mắt giàn giụa đi vào phòng.
Ngôn Dạ Đình ở ngay cửa ra vào, trên tay hắn là sợi dây xích chân, Tần Vô Song liếc mắt nhìn hắn một cái rồi đóng sầm cửa lại.
“Mẫu thân ” Trên mặt Thiệu Tình xuất hiện vẻ vui mừng, gương mặt tái nhợt kia cũng hiện lên chút sắc hồng “Sao người lại tới đây?
Mẹ lại đồng ý với hắn chuyện gì rồi?” “Hắn” này là nói đến Ngôn Dạ Đình, tuy rằngbThiệu Tình rất hạnh phúc khi nhìn thấy mẫu thân mình, nhưng nàng cũng đau lòng cho người, mẫu thân muốn gặp nàng e rằng sẽ trả cái giá không nhỏ.
Mấy năm nay nàng nghe rất nhiều chuyện, vốn tưởng rằng trái tim nàng đã chết lặng, nhưng nhiệt huyết bên trong chưa bao giờ lụi tàn.
Lần này tiến cung đối với nàng là một cơ hội, nếu không có cơ hội này thì hôn sự của nàng e là sẽ bị đích mẫu đạp đổ, sau đó, để lại một mình mẫu thân ở phủ Quốc công chịu đủ đau đớn dày vò cả thể xác lẫn tinh thần.
“Con đi vào thâm cung này biết khi nào hai mẹ con chúng ta mới có thể gặp lại nhau?” Trên gương mặt phù dung của Tần Vô Song xuất hiện nước mắt, ngực nàng càng đau đớn như thể có hàng ngàn thanh đao chém loạn xạ ở bên trong, chém đứt tâm can của nàng.
“Mẹ thật sự vô dụng, cái gì cũng không thể làm cho con, chỉ có thể cho con một chút ngân lượng để phòng thân, Xuân Nhi cũng không thể tiến cung cùng con, một mình con ở đó…” Càng nghĩ tới Tần Vô Song càng thống khổ “Hay là mẹ lại cầu xin phụ thân con, để sau khi hoàn thành xong việc, con sẽ trở về nhà, không gả chồng cũng được, chúng ta nghèo khổ nhưng vẫn có nhau…” Chỉ cần nàng cầu xin, Ngôn Dạ Đình có thể sẽ đồng ý, với điều kiện nàng buông thả thân thể, chịu nghe lời một chút…..
Mẫu tử liền tâm, Thiệu Tình đương nhiên biết mẫu thân sẽ vì nàng mà sẵn sàng vứt hết chí khí kiêu ngạo mà bà tranh đấu bấy lâu nay, nàng không đành lòng nhìn mẫu thân mình như vậy.
Phụ mẫu yêu thương hài tử, vì cớ gì con cái lại không đặt họ trong tim được?
“Mẹ, mẹ đừng cầu xin hắn, chuyện gì cũng đừng cầu xin, người phải tin tưởng nữ nhi, con có thể chăm sóc tốt cho mình, không sao đâu Con là con của mẹ, con không khổ gì hết, mẹ mới là người cần phải bảo trọng, biết không?” Thiệu Tinh luôn là người có chính kiến, không đánh nàng thì nàng sẽ không đánh trả, không mắng nàng thì nàng sẽ không mắng lại.
Giờ đây thái độ nàng khác thường, mặc kệ cho người ta đánh mắng, không phải là nàng sợ, mà là nàng có tính toán riêng của mình.
“Con sẽ trở về đưa mẹ đi ” Câu này Thiệu Tình dùng khẩu hình để nói.
Tần Vô Song thoáng sửng sốt, nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ của nữ nhi, nàng chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, việc đã đến mức này như tên đã lên dây, không thể không bắn.
Tần Vô Song còn muốn nói gì nữa, Thiệu Tình liền đưa ngón trỏ đặt trên môi “Suỵt Mẹ, mẹ chỉ cần chăm sóc tốt cho mình là được rồi ” Người trong cung tiến vào tách cuộc nói chuyện của hai mẹ con ra, Tần Vô Song trơ mắt nhìn nữ