⬅ Trước Tiếp ➡
Kiếp trước cũng vậy, nàng vừa tỉnh lại không lâu, Thẩm Nguyệt liền tới thay Thẩm Thanh "cầu tình", làm cho Thẩm Diệu giận tím mặt. Thường ngày tính cách nàng rất tốt, vì người trong lòng, Thẩm Diệu chạy tới trước mặt lão phu nhân chỉ trích Thẩm Thanh đẩy nàng xuống nước. Thẩm Thanh không chịu thừa nhận, người xung quanh cũng nói không thấy Thẩm Thanh đẩy Thẩm Diệu, lão phu nhân vốn thiên vị Nhị phòng cùng Tam phòng, liền lấy cớ để giáo huấn nàng
"Tuổi còn nhỏ mà không biết tự ái, dám mưu toan nói xấu đích tỷ "
Nói xong liền phạt nàng cấm túc.
Sau đó việc này bị truyền đến Quốc Tử Giám, nàng trở thành trò cười cho đám bạn học, vì xấu hổ và giận dữ, Thẩm Diệu không tới Quốc Tử Giám đi học nữa. Cũng chính vì vậy, trong những cuộc giao lưu giữa các quý nữ kinh thành, nàng cũng dần phai nhạt ít tụ tập đi cùng.
Nghĩ đến chuyện này, ánh mắt của nàng vẫn luôn bị hạn chế ở phủ Tướng quân. Những người này vì nàng mà tạo ra một thế giới tách biệt, nàng luôn nghĩ mình hiền lương thục đức, lại không biết rằng trong mắt người ngoài nàng yếu đuối vô dụng, nàng cho rằng bản thân mến mộ Định vương là dũng cảm thẳng thắn, người khác lại cho rằng nàng không biết liêm sỉ.
Cố tình dạy dỗ nàng đến mức này, khiến nàng trong mắt hắn có ấn tượng rối tinh rối mù. Tuy rằng sau đó nàng thành công gả cho Phó Tu Nghi nhưng vẫn bị người trong thiên hạ xem là mặt dày vô sỉ, thậm chí có người còn so sánh nàng cùng Mi Phu nhân, nói nàng vụng về cùng ngu xuẩn
Thẩm Nguyệt vỗ nhẹ đầu vai Thẩm Diệu, khóe môi nở nụ cười thản nhiên.
Nàng ta biết rõ tính tình của Thẩm Diệu, chỉ cần nhắc đến Định vương, chắc chắn sẽ rất tức giận. Nhưng đợi nửa ngày vẫn chưa thấy Thẩm Diệu phản ứng, Thẩm Nguyệt hoài nghi nhìn qua, liền bắt gặp Thẩm Diệu mỉm cười bình tĩnh nhìn nàng.
Sắc mặt nữ tử còn tái nhợt, môi cũng khô khốc, chỉ có đôi con ngươi tối như mực ánh lên ánh sáng lung linh trong trẻo. Thẩm Diệu có đôi mắt rất đẹp, mắt hạnh to, nửa tỉnh nửa mê, giống như con cún nhỏ đang sợ hãi. Vẫn là khuôn mặt chất phác đáng yêu như ngày thường, nhưng đôi mắt có thêm vài phần linh khí. Đôi mắt hạnh đào to tròn như trước, ánh mắt lại không giống như trước. Lộ ra chút lãnh ý, không mang theo tia cảm tình, không có sự ngây ngô trước đó, giống như là... giống như thể từ trên cao nhìn xuống.
Thẩm Nguyệt giật mình một cái, không biết vì sao trong lòng lại sinh ra một cảm giác sợ hãi không rõ. Giống như đối mặt nàng không phải là nha đầu ngu ngốc trước kia mà là người có địa vị cao.
Sao lại có cảm giác kỳ lạ này?
Nàng ta đương nhiên không biết rằng Thẩm Diểu trước mặt nàng đã không phải là Thẩm Diệu của ngày xưa. Trước mặt Thẩm Nguyệt giờ đây là Thẩm Diệu đã trải qua tranh đoạt, chiến loạn, tranh đấu thâm sâu, sinh tử, vong tộc. Đã từng chưởng quản hậu cung, có được quyền lực cao nhất trong lục cung, Minh Tề Hoàng Hậu Thẩm Hoàng Hậụ
Thẩm Diệu sững sờ một lúc lâu, đến lúc nữ tử trước mặt nhăn trán mới nhẹ giọng nói
"Nhị tỷ tỷ nói quá rồi, việc này không liên quan đến Đại tỷ, là tự ta ngã xuống."
"Ngũ muội muội..."
Thẩm Nguyệt không dự đoán được Thẩm Diệu nói như vậy, ngây người một chút mới phản ứng lại, lắc đầu nói
"Ngũ muội muội đừng tự ủy khuất chính mình."

⬅ Trước Tiếp ➡