Giống như Uyển Uyển khi ấy, Ngụy gia cũng đã do dự, phân vân rất lâu mới chấp nhận cho cô nhập các.
Thẩm gia vốn không phải nhân sĩ kinh thành, Thẩm tú tài 15 năm trước mang theo nương tử vào kinh tham gia khoa thi mùa xuân, một năm sau Uyển Uyển ra đời, 15 năm trôi qua tổng cộng triều đình đã tổ chức 5 kì thi, nhưng chưa kể thi Hội nguyên ngay cả kỳ thi Bảng Thẩm tú tài cũng không đậu.
Thẩm tú tài tự phụ, tự cho mình là kẻ đọc sách thánh hiền, thanh cao thoát tục vì vậy không những ngông nghênh thành tính còn cho bản thân là siêu phàm, cao hơn người khác một cái đầu, dù nghèo kiết nhưng nhất định không chịu làm nông, càng không chịu buôn bán kiếm sống. Thẩm gia càng ngày càng sa sút, cả gia tài chỉ có bốn bức tường rách, không những vậy Thẩm tú tài còn ham mê cá cược, cược một lần, thua một lần, lại cược lần nữa.. cứ thế đến khi Thẩm tú tài tỉnh táo lại, kiểm kê tài vụ trong nhà, bỗng hoảng hốt nhận ra, đống nợ này hắn có trả hai đời cũng không hết.
Hắn nhìn về phía tiểu nữ nhi của mình, khi ấy Uyển Uyển vừa tròn 14 tuổi, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, lại nghe nói Tầm Phương Các hàng năm đều tổ chức tuyển chọn giai nhân..
Dù sao Thẩm gia còn có nhi tử, bán nữ nhi đổi lấy tiền đồ sau này kể cũng đáng. Thế là hắn liền khuyên Thẩm mẫu đem Uyển Uyển đến Tầm Phương Các.
Hắn nói với nương tử, tình hình hiện tại ép Uyển Uyển ở lại nhà mới là đối xử bất công với nàng, so với việc ở cái căn nhà rách nát này chẳng bằng đưa nàng đến Tầm Phương Các hưởng phúc. Nàng sinh ra kinh diễm động lòng người như vậy nên đến những nơi đẹp đẽ sống một cuộc đời vô âu vô lo. Thẩm mẫu chỉ là một người đàn bà hèn yếu, nhu nhược, phu quân nói gì nghe nấy, vì vậy ngay tức khắc quyết định đem Uyển Uyển đến Tầm Phương Các.
Mẫu thân mang nàng đi đến phía Tây Bắc kinh thành, xuôi theo một con phố phồn hoa, náo nhiệt, đến cửa hông, bỗng chốc bà có chút do dự. Nhưng rất nhanh Thẩm mẫu giơ tay gõ cửa. Một tiểu nha đầu nhanh nhẹn lập tức thò đầu ra, cười híp mắt dò xét hai mẹ con nàng, sau đó mới mở cửa từ tốn mở miệng: "Đi theo ta, Ngụy gia đang chờ trên lầu ba."
Thẩm mẫu nhẹ gật đầu, nắm tay Uyển Uyển. Khi ấy nàng còn nhỏ, Thẩm tú tài và Thẩm mẫu một lòng dạy dỗ, chăm chút cho ca ca của nàng, không quan tâm quản giáo nàng cẩn thận, vì vậy lúc đó Uyển Uyển chẳng biết chuyện gì, chỉ là một đứa nhỏ ngốc nghếch sắp bị bán đến nơi vẫn vui vẻ đánh giá tòa nhà tinh xảo, đẹp đẽ trước mặt, hớn hở kéo tay Thẩm mẫu, nhìn cái gì cũng tò mò, thích thú.
Đến lầu ba, Uyển Uyển lần đầu tiên gặp Ngụy gia, nàng nhớ ấn tượng của mình về bà là: Một người phụ nhận có đôi mắt ôn hòa, quần áo lộng lẫy, ung dung ngồi trên ghế bành bình tĩnh thưởng trà.