⬅ Trước Tiếp ➡
“Vũ Nhu, đây là sự thật, trưa nay tổng giám đốc Hàn nhận được điện thoại của HF, đối phương chính miệng nói với anh ấy, muốn đổi phát ngôn viên thành Đường Ninh, nếu không, bọn họ sẽ hợp tác với nghệ sĩ của công ty khác.” Trợ lý chỉ vào tin tức, vẻ mặt nôn nóng càng thêm nổi giận: “Rốt cuộc Đường Ninh này dùng cách gì, lại cướp được vị trí đại diện trên đầu cô chứ.”
“Quay về công ty, chuyện này, tôi muốn Vũ Phàm chính miệng giải thích cho tôi.” Mặc Vũ Nhu biết, nếu như chất vấn Hàm Vũ Phàm trong điện thoại hoặc ở nhà, đều có thể bị anh ta hoa ngôn xảo ngữ lừa gat, chỉ có ở công ty, mặt đối mặt nói chuyện, anh ta mới có thể giải quyết công việc.
Thật ra Hàn Vũ Phàm cũng đang sứt đầu bể trán. Đối phương kiên định chỉ cần Đường Ninh, trực tiếp đổi Mặc Vũ Nhu, đây là tổn thương rất lớn đối với Mặc Vũ Nhu, nhưng mà anh ta cũng không có quyền nói không, dù sao anh ta cũng không thể không cần tiền.
Lúc Hàn Vũ Phàm đang nghĩ dùng cách gì an ủi Mặc Vũ Nhu, dưới sự giúp đỡ của trợ lý, Mặc Vũ Nhu ngồi xe lăn tiến vào văn phòng tổng giám đốc, đến sớm hơn cả Đường Ninh, dù sao cũng chỉ cách mấy trăm mét.
“Vũ Phàm, rốt cuộc có chuyện gì vậy? Tại sao vị trí đại diện của em lại bị Đường Ninh cướp mất?”
Hàn Vũ Phàm ra hiệu cho trợ lý đi ra ngoài. Đến khi văn phòng chỉ còn lại hai người, Hàn Vũ Phàm đi tới trước mặt Mặc Vũ Nhu, ôm lấy cô ta: “Vũ Nhu, đây cũng là chuyện bất đặc dĩ, anh giúp em tìm vị trí đại diện tốt hơn.”
“Anh biết rõ Augene cua HF là anh em của cô Doãn Lâm, top 10 người mẫu của năm mà. Vị trí đại diện này rất quan trọng với em, mà quan trọng nhất chính là, sao có thể để bị Đường Ninh cướp mất?” Mặc Vũ Nhu kích động đẩy Hàn Vũ Phàm ra, giọng giận dữ bất bình: “Cô ta đã cướp mất anh còn chưa đủ sao? Sao cái gì của em cô ta cũng muốn cướp? Em mặc kệ…. Nếu em mất vị trsi đại diện này, em không cần con nữa, cũng không ở lại Thiên Nghệ nữa.”
“Em nói lẫy gì thế?” Hàn Vũ Phàm vội vàng khống chế cô ta: “Sao có thể tuỳ tiện nói không cần con nữa như vậy chứ? Em biết rõ, anh nghiêng về phía em mà, nhưng lần này thái độ của HF rất kiên định…”
“Dù sao cũng đã nhường nhiều lần như vậy, nhường thêm một lần thì có làm sao? Cô ta đã sắp kết hôn với anh rồi, cô ta còn muốn làm đại diện làm gì?”
Hàn Vũ Phàm nghe Mặc Vũ Nhu nói xong, cảm thấy rất có đạo lý, dựa theo tính cách của Đường Ninh, từng nhường nhiều cơ hội như vậy, thêm một lần này cũng không sao, cô nhất định có thể đồng ý. Anh ta vội vàng an ủi Mặc Vũ Nhu: “Anh sẽ nói với cô ấy, em đừng nóng giận, được không?”
Mặc Vũ Nhu khóc như hoa lê dính hạt mưa, ngã nhào vào lòng Hàn Vũ Phàm. Mà lúc này, trợ lý cũng gõ cửa văn phòng của Hàn Vũ phàm, theo Đường Ninh và chị Long về công ty.
Mặc Vũ Nhu lập tức lau nước mắt, giữ khoảng cách nhất định với Hàn Vũ Phàm, vẻ mặt vẫn uất ức, mãi đến khi Đường Ninh đẩy cửa văn phòng của Hàn Vũ Phàm ra.
“Đường Ninh, tối qua em đi đâu? Em có biết anh tìm em suốt đêm không?” Hàn Vũ Phàm vừa mở miệng đã chất vấn.
Đường Ninh nhìn anh ta, lại nhìn Mặc Vũ Nhu.
“Em và Vũ Nhu hiểu lầm, em đã gửi tin tức giải thích, anh đừng có chuyện bé xé ra to có được không?”
Đường Ninh rời mắt, không lên tiếng, vì cô biết rõ, cái gọi là tìm cô một đêm của Hàn Vũ Phàm, là lăn giường với Mặc Vũ Nhu, nếu không, anh ta cũn không thể nào không phát hiện ra cô đã không còn ở trong căn phòng ban đầu nữa.
“Nhưng em và cô Mặc, cũng không phải hiểu lầm….” Đường Ninh tỉnh táo nói: “Em giúp cô ấy nhiều lần như vây, nhưng cô ấy lại cắn ngược em một cái. Có phải trong mắt các người, em dễ ức hếp thế không?”
“Đường Ninh, lúc ấy Vũ Nhu cũng là sợ có papazazi nên mới ứng xử như vậy.”
“Thế sao?” Đường Ninh mang đầy nghi ngờ hỏi ngược lại.
“Bất kể thế nào, chuyện này cũng đã qua rồi, em đừng truy cứu nữa. Còn chuyện đại diện của HF, hay là em trả lại cho Vũ Nu đi. Vị trí đại diện này đối với cô ấy mà nói, quá mức quan trọng. Em đã lui về rồi, sau này cũng không tham gia chương trình nữa. Cho nên… có được vị trí đại diện cũng không có ích gì.” Hàn Vũ Phàm trực tiếp dùng giọng ra lệnh, để Đường Ninh trả lại vị trí đại diện cho Mặc Vũ Nhu.
“Đúng vậy, Đường Ninh, đã nhiều năm rồi cô không tham gia chương trình, đã quen thuộc sàn chữ T…” Mặc Vũ Nhu cũng góp lời khuyên giải: “Hơn nữa, vị trí đại diện của HF vốn là của tôi. HF thấy tôi bị thương, cho rằng tạm thời tôi không thể bình phục nên mới chọn cô, cô cũng không muốn làm thế thân, đúng không?”
“Những lời này nói ra từ miệng cô Mặc, có chút châm chọc.” Đường Ninh lạnh lùng nói, nhưng lại bị Hàn Vũ Phàm mắng.
“Đường Ninh, trước kia em không như vậy. Hơn nữa, nếu em vẫn thích anh, thì em đừng nhận vị trí đại diện này, tính toán lâu dài vì công ty, chúng ta cần giải thưởng của Vũ Nhu, đưa chúng ta lên vị trí cao hơn.”
Những lời này của Hàn Vũ Phàm mang ý uy hiếp rõ ràng, còn dùng tới cả yêu và không yêu.
Nghe được lời này, Mặc Vũ Nhu thầm cười trong lòng. Cô ta biết, Đường Ninh có thể vì Hàn Vũ Phàm mà không để ý hết thảy, huống chi là buông bỏ một vị trí đại diện?
“Vũ Phàm, anh mau liên lạc với công ty HF, nói rõ Đường Ninh cân nhắc tới vấn đề hôn lễ, không tiếp nhận bất kì vị trí đại diện nào…”
Hàn Vũ Phàm gật đầu, đang muốn cầm điện thoại trên bàn làm việc lên, nhưng Đường Ninh lại đưa tay đè lên cánh tay cầm điện thoại của Hàn Vũ Phàm: “Vị trí đại diện này… em nhận.”
“Đường Ninh…” Hàn Vũ Phàm kinh ngạc, xưa nay Đường Ninh chưa từng phản bác bất kì quyết định nào của anh ta.
“Đừng quên, em cũng là người mẫu của công ty giải trí Thiên Nghệ. Hơn nữa thông qua nói chuyện với người sáng lập HF là anh Augene, đối với chuyện hợp tác giữa em và HF, anh ta rất mong đợi!”
1: Biểu diễn kịch hay
"Đường Ninh, anh mới là chủ tịch của Thiên Nghệ, người có quyền quyết định là anh chứ không phải em!" Hàn Vũ Phàm tức giận nhìn cô: "Sao em cứ nhất định phải cướp đại ngôn (*) của Vũ Nhu?"
[ Đại ngôn : quyền đại diện nhãn hàng hoặc thương hiệu, người nổi tiếng dùng danh tiếng hoặc địa vị xã hội của mình để quảng bá cho sản phẩm hoặc thương hiệu đó ]
"Đại ngôn nói cướp là cướp được sao? Bên HF yêu cầu đổi người, tôi chỉ sợ điều này ảnh hưởng đến danh tiếng công ty nên mới giúp anh giữ lại hợp đồng mà thôi. Vỗn dĩ tôi cũng không tin mấy cái tin đồn về quan hệ giữa anh và Mặc Vũ Nhu, nhưng mà bây giờ nhìn anh thà để tổn thất lợi nhuận chứ vẫn muốn giữ đại ngôn cho cô ta, có phải là giữa hai người..."
"Tất nhiên không phải, em nghĩ linh tinh cái gì thế? Hàn Vũ Phàm lập tức phủ nhận: "Chẳng qua là anh cảm thấy chúng ta sắp kết hôn rồi, em không thể yên tâm ở nhà chăm sóc cho gia đình nhỏ của chúng ta được sao?"
Vậy thì anh định đi giải thích với ngài Eugene của HF à?" Đường Ninh buông bàn tay đang che điện thoại xuống, đáy mắt hiện lên một tia thất vọng: "Còn nữa, tại sao lại gọi là tôi cướp đại ngôn của Mặc Vũ Nhu? Chẳng lẽ những cái tôi nhường cho cô ta còn ít sao? Để đẩy cô ta lên vị trí như ngày hôm nay, những người có thể đắc tội thì tôi đều đã đắc tội rồi... Không ngờ cuối cùng người ta lại chẳng nhớ tới lòng tốt đó..."
"Đường Ninh, khi đó chính cô là người tuyên bố giải nghệ, thế nên mọi người mới quyết định thay đổi người mẫu, sao lại gọi là nhường?" Mặc Vũ Nhu không phục, cô ta hận nhất chuyện có người nói những thứ cô ta có là đồ Đường Ninh nhường cho. "Hơn nữa, dựa vào thực lực mà độ nổi tiếng của tôi bây giờ, nói cô nhường tôi? Ai tin chứ?"
"Được, nếu như cô có thể khiến cho ngài Eugene thay đổi quyết định thì tôi sẽ không nhận đại ngôn này."
Hàn Vũ Phàm bị kẹp giữa hai người phụ nữ, tiến thoái lưỡng nan. Đường Ninh vẫn chưa nguôi giận, bởi vì trước đây cô chưa bao giờ làm trái lệnh của anh ta. Hơn nữa bây giờ đúng là bên HF yêu cầu đổi đại ngôn thành Đường Ninh, thế nên cuối cùng Hàn Vũ Phàm lên tiếng: "Được rồi, cả hai đừng cãi nhau nữa. Bởi vì đó là yêu cầu của bên HF nên chúng ta cũng không làm gì được, đại ngôn này thuộc về Đường Ninh."
"Hàn tổng!" Mặc Vũ Nhu tức giận.
"Cứ quyết định vậy đi, cả hai về trước, Đường Ninh bảo chị Long vào đây." Hàn Vũ Phàm lạnh lùng ra lệnh, mặc dù không cách nào thay đổi chuyện đại ngôn này thuộc về Đường Ninh nhưng anh ta ghét cái cảm giác cô cưỡi lên đầu lên cổ mình.
Người thông minh như Đường Ninh tất nhiên ngay từ đầu đã hiểu được ý định của Hàn Vũ Phàm, nhưng mà anh ta nghĩ rằng cô vẫn còn quan tâm đến cảm xúc của anh ta như trước đây sao?
Nằm mơ!
Mặc Vũ Nhu đi sau Đường Ninh, sự tức giận trong lòng hiện hết lên mặt, suýt nữa không khống chế được. May là Đường Ninh mới trở lại nên độ nổi tiếng không thể bằng cô ta được, cô ta có thể dễ dàng đè bẹp cô. Mặc Vũ Nhu quay sang nói nhỏ với trợ lý: "Lát nữa chụp một tấm ảnh tôi mới bình phục, sau đó đăng lên mạng nói là Đường Ninh cướp đại ngôn của tôi. Đồ mà tôi không có thì cô ta cũng đừng có mơ."
"Đừng lo, tôi biết phải làm thế nào." Trợ lý gật đầu.
⬅ Trước Tiếp ➡