⬅ Trước Tiếp ➡
Từ Thanh Yến cụp mắt liếc nhìn một cái, Hi Hòa chớp mắt suy nghĩ một chút rồi lắc đầụ
Anh khẽ a một tiếng, có chút trào phúng, trực tiếp đi về phía sân trường.
Cô dừng bước đứng lại, hướng về phía bóng lưng của anh la lên "Anh không đưa tôi về trường sao?"
"Tự về đi."
"Tôi uống rượụ"
Bước chân anh hơi chậm lại, anh quay đầu nhìn cô, cau mày.
Cô ngẩng đầu ưỡn ngực, cao giọng nhấn mạnh "Thật đó, uống say rồi."
Mở mắt nói lời bịa đặt chẳng qua chỉ như vậy.
Từ Thanh Yến trào phúng khẽ xì một tiếng "Liên quan gì đến tôi."
Anh không nhìn ra được cô có chỗ nào giống như say, lại nói đến quan hệ hiện nay của hai người.
Anh là loại người có tính nết, sau khi chia tay thì tuyệt đối sẽ không có bất kỳ liên quan gì với người cũ nữa.
Thấy thái độ anh kiên quyết, Đặng Hi Hòa cũng không cưỡng cầu "Được thôi, tôi đi đây."
Ai còn không phải là người phụ nữ coolồngầu chứ.
Cô chậm rãi bước đi, một bước, hai bước..
Lúc bước đến bước thứ năm, thấy chiếc bóng màu đèn đổ xuống mặt đất vẫn còn đó, cô quay người chạy lại, đưa điện thoại cho anh "Số điện thoại của cậu là bao nhiêu?"
Từ Thanh Yến không nhận lấy "Làm gì?"
Cô ngẩng đầu, ấp úng nói "Lỡ như có họp lớp cấp 3 thì thuận tiện liên lạc."
Mặc dù gần như không có liên hệ với các bạn học cấp 3 nhưng không làm trở lại đến việc cô xem đây là cái cớ yêu cầu số điện thoại của người khác.
"Không có hứng thú."
Anh mang vẻ mặt lạnh nhạt, đi vòng qua cô bước vào cổng trường, Đặng Hi Hòa cực kỳ cuống cuồng, trong lúc hoảng loạn đã kéo lấy ống tay áo của anh.
Từ Thanh Yến túm lại, dùng ánh mắt cảnh cáo cô "Buông tay."
Trong một vài thời điểm, Đặng Hi Hòa vẫn rất có can đảm.
Không buông.
Hai người lôi lôi kéo kéo ở cổng trường, dẫn tới không ít sinh viên đi ngang qua liếc mắt nhìn, có người nhận ra Từ Thanh Yến, kích động lấy điện thoại ra chụp lén.
Chú bảo vệ nhìn bọn họ một lúc, đóng nắp ly giữ nhiệt lại, từ xa thuyết giáo "Nhóc con cậu đầu hàng đi, giằng co thì có ý nghĩa gì chứ, chút nữa em gái người ta không để ý tới cậu nữa thì khó chịu còn không phải là cậu à."
Nói quá đúng, Đặng Hi Hòa liên tục gật đầu, cách không khí like cho chú bảo vệ.
Từ Thanh Yến vuốt mái tóc, một tay cướp lấy điện thoại của cô, mang theo khuôn mặt tràn đầy không tình nguyện mà để lại phương thức liên lạc.
Cầm lấy điện thoại có số điện thoại mới, Đặng Hi Hòa nỗ lực đè xuống khóe miệng giương lên, bình tĩnh nói "Chút nữa tôi kết bạn Wechat với anh, nhớ đồng ý đó."
Từ Thanh Yến không đáp lại, nhân lúc cô cúi đầu, anh quả quyết quẹt thẻ đi qua cửa.
Mãi cho đến khi không nhìn thấy bóng người của anh nữa, Hi Hòa mới đi đến bên đường đó xe.
Đáng tiếc, sự vui vẻ vì lấy được số điện thoại chỉ duy trì một lúc, trên đường trở về cô trở nên ỉu xìụ
Triệu Linh Phong đang ngồi ở đầu giường đắp mặt nạ, thấy cô buồn bã ủ rũ đi vào, cô ấy thuận miệng trêu chọc "Sao thế? Bị bệnh tương tư rồi à?"
Chu Liên Y ở trên giường đối diện cũng đang đắp mặt nạ tiếp lời "Cậu đừng có kích thích cậu ấy nữa."

⬅ Trước Tiếp ➡