Sau khi tìm được chỗ trống, cô không lập tức đặt cặp sách xuống mà đầu tiên là lấy ra túi khăn giấy lau mặt bàn, lau bàn xong thì lại lau ghế, mặc dù cái bàn đều rất sạch sẽ.
Sau khi làm xong thì cô ngồi xuống, theo thứ tự mà lấy ra giấy, hộp bút, sách vở để chỉnh tề lên bàn, vừa cầm bút lên thì chợt thấy khát nước, cô lại cầm ly nước đi ra khỏi phòng tự học.
Lấy nước nóng quay về, lại không có cái cớ nào khác để có thể trốn tránh nữa, cô chậm rãi thở dài một hơi, nửa người trên ngả ra sau ngồi phịch xuống ghế.
Việc học tập quá thiêng liêng, cần ấp ủ thêm chút động lực.
Ỷ vào việc không ai quen biết mình, cô lười biếng nghiêng ngả trong ghế, ánh mắt nhìn về phía trước, đúng lúc nhìn thấy một cặp đôi, chàng trai đang giảng bài cho bạn gái, hai khuôn mặt đều sắp dán vào nhau rồi.
Đâu ra học tập, rõ ràng là tán tỉnh, còn là ở thư viện thần thánh.
Đặng Hi Hòa cạn lời mà liếc một cái, thầm mắng một câu thế phong nhật hạ , căm giận lật ra tài liệu mới tinh trước mặt mình.
Thế phong nhật hạ Dùng để chỉ tập tục, nếp sống của xã hội đang ngày càng đi xuống và ngày càng trở nên tồi tệ.
Sao lại không có người đến hướng dẫn phụ đạo cho mình chứ.
Cô nhìn mục lục trong sách giáo khoa, suy nghĩ lại bay lên chín tầng mây.
Thật ra, trước kia có người như vậy, nếu như không có người ta thì đoán chừng cô thi đại học môn Toán ngay cả điểm hợp lệ cũng với không tới.
Đáng tiếc đều là chuyện đã qua.
Cô mạnh mẽ lắc đầu gọi mình hoàn hồn, sự chú ý theo đó mà quay về trong sách vở, hơn hai mươi phút đồng hồ trôi qua, tiến độ vẫn dừng lại ở phần mở đầu, không có cách nào, tách từng chữ ra thì cô biết, gom lại với nhau thì trở thành sách trời mà người phàm xem không hiểụ
Cô vỗ đầu một cái rồi đóng sách vở lại, người rũ xuống nằm nhoài trên bàn, sau khi mí mắt chớp hai cái thì chậm rãi nhắm lại.
Buồn ngủ,
Đáng tiếc, ông trời không thỏa mãn lòng người, điện thoại vang lên.
Tin nhắn đến từ bạn cùng phòng Triệu Linh Phong, hẹn cô tối nay uống rượụ
Một người uống nửa ly là gục lại hẹn mình đi uống rượu, trực giác của Đặng Hi Hòa cảm thấy không thích hợp, cô đứng dậy đi vào trong góc gọi điện thoại.
Đối phương bắt máy rất nhanh, ỉu xìu alo một tiếng.
Đối với người của mình, Đặng Hi Hòa từ trước đến nay lười nói quanh co lòng vòng, cô hỏi "Cãi nhau với em trai?"
Phòng ngủ có bốn người, người Đặng Hi Hòa bội phục nhất chính là Triệu Linh Phong, dựa vào sức một người mà làm em họ thân thiết trở thành bạn trai.
Đầu bên kia hừ lạnh một tiếng ngầm thừa nhận rồi lập tức hỏi cô "Rốt cuộc là có đi không?"
Cô quay đầu liếc mắt nhìn vị trí tự học một cái, do dự trả lời "Tớ phải học.."
Không rảnh.
"Ồ."
Bên kia thờ ơ nói "Được rồi, vậy thì thôi, tớ đi hỏi người khác."
Tuy là nói như thế nhưng lại không cúp máy.
Hai bên im lặng mấy giây, Đặng Hi Hòa nhắm mắt quyết định, nói "Được rồi được rồi, gửi địa chỉ đến đi."
Bên kia xùy cười một tiếng rồi cúp máy, lập tức gửi tin nhắn thời gian địa điểm tới.