⬅ Trước Tiếp ➡
Giống như là cố ý đối đầu, anh ta không đồng ý mà phản bác "Cái đó ai nói chắc được chứ, đàn ông đều như nhau, nhìn thấy nhiều cô gái xinh đẹp như vậy lúc ẩn lúc hiện ở trước mặt mình, ngày dài tháng rộng, ai mà khống chế được chứ, yêu đương cũng không phải là kết hôn, chơi đùa lại không ảnh hưởng gì."
Đàn ông đều như nhaụ
Trong hai mươi tư giờ, Đặng Hi Hòa đã nghe được câu này hai lần, tốt xấu gì cũng là người đã xem vô số tiểu thuyết tình cảm, cô trợn trừng hai mắt không có cách nào phản bác được.
Rượu được rót một ly lại một ly, Đặng Hi Hòa nhân lúc hơi rượu lên đầu hỏi thăm "Vậy Từ Thanh Yến, hiện tại anh ấy có bạn gái không?"
Tối hôm qua ở phòng ngủ thảo luận đến mức khi thế ngất trời, tiền đề quan trọng nhất lại không được để ý đến, bởi vì bản thân mình độc thân mà coi như chuyện đương nhiên cho rằng anh cũng giống như mình.
"Nói cho em biết cũng được, nhưng trước tiên em cần phải trả lời anh một vấn đề khác."
Anh ta làm vẻ mặt khó xử, rõ ràng là đang chơi chiêu với mình, Đặng Hi Hòa trừng mắt một cái "Anh hỏi đi."
"Tụi em có quan hệ thế nào? Hoặc là, cậu ta là gì của em?"
Cô quay đầu, rất không muốn thừa nhận sự thật này "Bạn trai cũ."
Anh ta mở miệng, bừng tỉnh hiểu ra "Thì ra là thế."
"Ôi chào đừng dài dòng, rốt cuộc Từ Thanh Yến có bạn gái chưa?"
"Rốt cuộc Thanh Yến có bạn gái hay không.."
Anh ta cố ý kéo dài giọng nói, trong vẻ mặt tràn ra ý xấu vì gian kế được như ý, bỗng nhiên anh ta giãn mặt mày ra với cô "Đề nghị của anh là, em có thể đi hỏi chính cậu ta xem."
Hi Hòa nổi nóng "Không phải là anh ấy không ở đây sao, nếu không thì tôi cần gì đi lòng vòng lớn như vậy."
Anh ta vẫy vẫy ngón ra, ra hiệu cho cô nhìn đằng saụ
Cô quay đầu theo, rượu đã trượt đến yết hầu lập tức bị sặc ra, cô ho đến mức mặt mũi đỏ hết lên.
Không nghĩ tới cô sẽ kích động như vậy, Trần Việt vội vàng rút mấy tờ giấy đưa tới "Không sao chứ."
Hi Hòa lắc đầu, sau khi lau sạch miệng thì vẫn tính là bình tĩnh hỏi "Anh tới, lúc nào.."
Từ Thanh Yến nghiêm mặt "Cô nói xem?"
Cái thái độ này, dù sao cũng không tới quá muộn.
Cô nghiêm mặt lên án "Anh vậy mà lại nghe lén tôi nói chuyện, có phải anh có ý đồ gì không?"
"Ha."
Từ Thanh Yến đi vòng qua cô vào trong quầy bar, ánh mắt sáng rực nhìn cô chằm chằm "Ý đồ hay không thì không rõ lắm, chỉ là có chút bất ngờ, Đặng tiểu thư cảm thấy hứng thú với chuyện riêng tư của tôi như vậy."
Thời gian có thể quay ngược lại không?
Cô vỗ vỗ ngực, chột dạ giải thích "Tôi chỉ, xuất phát từ sự quan tâm đối với một người bạn cũ.."
"Cảm ơn, tôi không cần loại quan tâm này."
Nói xong, anh nhấn tắt tiếng chuông của khách gọi phục vụ, rời khỏi quầy bar đi đến khu khách hàng.
Chờ anh đi xa một chút, Hi Hòa hung dữ trừng mắt nhìn kẻ cầm đầu "Không phải anh nói tối nay anh ấy không đến sao?"
Vẻ mặt Trần Việt vô tội "Em hỏi có phải chỉ có một mình anh hay không, lúc đó còn chưa tới giờ Thanh Yến làm việc mà."
Đương nhiên cũng chỉ có mình anh ta.
Cô sững sờ mở miệng, trong lúc nhất thời á khẩu không trả lời được.
Thật là đáng yêụ

⬅ Trước Tiếp ➡