⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng tiểu Hoàng đế lại chẳng hề né tránh. Đợi đến khi nàng phun hết nước xong thì mới tỉ mẩn liếm sach toàn bộ dâm dịch của nàng, sau đó mới ngẩng đầu, khóe môi dính ướt, hiện ánh nước mập mờ.
Tiểu Hoàng đế vẫn mặc quần áo chỉnh tề, chỉ là đầu tóc hơi rối. Quý Tịch thì thở hổn hển như cá lên cạn, đắm chìm tɾong dư vị cao trào, cơ thể mềm mại yêu kiều ửng hồng đầy sắc dục.
Khóe môi hắn chậm rãi nhếch lên thành nụ cười mỹ mãn.
“Hôm nay đa tạ Hoàng tỷ đã khoản đãi.”
Quý Tịch gần như là trốn ra khỏi ngự thư phòng.
Nàng biết mình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết khiêu dâm, nhưng ai mà ngờ lại có ngày mình bị đệ đệ ruột ấn trên bàn, liếm mút đến phun trào được? Cho dù nàng là người hiện đại có tư tưởng cởi mở thì tɾong phút chốc cũng khó lòng mà chấp nhận sự thật này.
Đám người bên cạnh nguyên chủ đều là đồ điên, tuy rằng bản thân nàng ta cũng chẳng tốt lành gì.
Lúc này sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói lảnh lót “Hoàng tỷ?”
Quý Tịch vẫn còn hơi PTSD với xưng hô này nên lập tức bực bội quay người lại, liền trông thấy gương mặt tròn xoe hết sức đáng yêu của Linh Việt.
“Sao muội lại ở đây?” Nàng thuận miệng hỏi.
Linh Việt nhìn quanh bốn phía, tỏ vẻ nghi hoặc “Ở đây là ngự hoa viên, được ra vào tự do mà.”
Lúc này Quý Tịch mới nhận ra dọc đường đi nàng cứ mải ngẩn người nên bất giác đã đi xa như vậy, sắp ra đến cửa cung luôn rồi.
Nàng thở dài, lấy lại bình tĩnh, sau đó mới chợt nhận ra hôm nay Linh Việt ăn mặc hết sức xinh đẹp. Làn váy dài thướt tha màu hồng cánh sen, đầu cài trâm ngọc đính trân châu, tuy không phải đồ trang sức quý giá gì nhưng lại tôn lên được vẻ xinh đẹp đáng yêu như trái mật đào của nàng ấy.
“Hôm nay muội có hẹn với ai à? Sao ăn mặc long trọng thế?”
Nghe vậy, Linh Việt liền căng thẳng nhìn nàng, một hồi lâu sau mới do dự lắp bắp nói “Hôm… hôm nay kinh thành có hội chùa, muội muốn đi dạo một vòng…”
Nói rồi, nàng ấy còn có tật giật mình bổ sung thêm “Muội đi một mình.”
Vừa dứt lời, phía cửa cung ở cách đó không xa đã có tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Trong màn đêm, ánh trăng dịu nhẹ sáng tɾong rọi sáng tất thảy.
Quý Tịch quay đầu lại, liền trông thấy một bóng dáng hết đỗi tuấn tú.
Là Tạ Dung Sở.
Dường như đến Tạ Dung Sở cũng không ngờ được là nàng sẽ đi cùng.
Nàng nói “Nếu đã trùng hợp như thế thì bổn cung sẽ đi cùng.” Sau đó nàng liền chen lên chiếc xe ngựa nhỏ hẹp.
Hội chùa được tổ chức ở cạnh miếu Thành Hoàng, có không ít thuyền buôn bán thả ne0 cạnh bến cảng, mang đến rấtnhiều màn biểu diễn hiếm có của Tây Dương.

⬅ Trước Tiếp ➡