Đại hội Phi Hoa là buổi liên hoan mà đám phi tử lấy cớ để uống rượu ăn tối giải sầu, chẳng khác họp lớp ở hiện đại là mấy. Các nàng mới Trưởng công chúa đến cũng chỉ là bởi nàng thân thiết với h0àng đế nên dễ bề mời h0àng đế đến mà thôi.
Dạo này Quý Tịch chẳng muốn tham gia mấy cái chuyện mệt mỏi này, chẳng thèm suy nghĩ đã từ chối ngay.
Dường như đã dự đoán được nàng sẽ từ chối, Lệ Phi liếc nhìn ra hiệu với Kỳ Tần. Kỳ Tần lập tức lấy một gói lụa từ tɾong tay áo ra, bên tɾong toàn là vàng lá.
“Nếu đïện hạ chịu đi, những thứ này coi như là chúng muội muội hiếu kính người.”
“Khụ khụ, dạo này bổn cung hơi mệt, vừa khéo muốn gặp các tỷ muội.” Quý Tịch không khống chế nổi, nhìn chằm chằm vào gói tơ lụa kia, thỏa mãn mỉm cười “Vậy hẹn ba ngày nữa nhé.”
Nhận đồ xong, Quý Tịch liền thỏa mãn ra về.
Đương nhiên nàng cũng hiểu mời nàng đến đại hội Phi Hoa là giả, dùng tên của nàng để mời h0àng đế tới mới là thật. Vì thế Quý Tịch cực kỳ ý thức được tinh thần giao kèo, lúc về liền đi đến ngự thư phòng tìm đệ đệ hời là h0àng đế của nàng.
Quả nhiên khi đến ngự thư phòng, sau khi thái giám quản sự thông báo, h0àng đế lập tức để Quý Tịch vào.
Trong ngự thư phòng vô cùng yên tĩnh, ánh mặt trời rọi sáng cả phòng. Đi qua một đường hành lang dài mới đến thư phòng của h0àng đế. Lúc này Thiên Tử đang mặc áo bào liền thân, thoạt nhìn bớt đi chút uy nghiêm ngày thường, trông bình dị gần gũi hơn đôi chút.
Nghe tiếng, tiểu h0àng đế lập tức ngẩng đầu lên, khuôn mày ác liệt cũng dịu đi mấy phần. Hắn buông tấu chương xuống, cười nói “Sao giờ này A tỷ lại đến tìm đệ? Mau ngồi đi, vừa khéo hôm nay có chuẩn bị bánh mật mà tỷ thích nhất.”
Hắn chỉ vào chiếc ghế bên cạnh mình. Quý Tịch cũng không quá để ý, đặt mông ngồi xuống, nhìn chiếc bàn đặt đầy tấu chương.
Nhiều tấu chương thế này, cái nào cũng phải xem thật kỹ, phê thật cẩn thận, mắt cũng mù mất thôi.
Làm h0àng đế thật đúng là vất vả...
“Bệ hạ, hôm nay ta đến quấy rầy cũng chẳng phải vì chuyện lớn gì, chỉ hỏi ba hôm nữa bệ hạ có rảnh không?”
“Chuyện của a tỷ sao lại gọi là quấy rầy được chứ?” Tiểu h0àng đế cười nói “A tỷ đã mời thì dĩ nhiên là trẫm có thời gian rồi.”
“Bệ hạ không hỏi là chuyện gì ư?”
"Trẫm không quan tâm."
"..."
Thái độ này tốt quá thể.
Quý Tịch gãi chóp mũi, ngược lại thấy hơi ngượng ngùng “Ôi chao, là đám phi tử của bệ hạ ấy, dạo này muốn tổ chức đại hội Phi Hoa gì đó, cứ đòi gọi ta đến. Ta đi một mình cũng thấy buồn nên mới đến hỏi bệ hạ một chút. Thấy bệ hạ bận rộn nhiều việc thế này, thôi thì ta gọi Tạ Dung Sở đi cùng cũng được.”