⬅ Trước Tiếp ➡
Sao cứ có cảm giác NTR thế nhỉ…
“Có phải là nên bôi thuốc rồi không?” Quý Tịch hỏi.
Tạ Dung Sở khẽ gật đầu, lấy thuốc mỡ ra khỏi hộp, động tác như muốn xoa lên âm hộ của nàng. Lúc này Quý Tịch lại đột nhiên nói “Hiệu quả của thuốc này đặc biệt, không dùng tay được mà phải mượn thứ khác.”
Chàng nhíu mày “Có đồ bôi thuốc không?”
Quý Tịch cười đầy ẩn ý “Có thì có đấy, chỉ là không biết đïện hạ con tin có nỡ cho bổn cung mượn dùng một chốc không thôi.”
Tạ Dung Sở ngẩn người, the0 ánh mắt của nàng nhìn xuống người huynh đệ đã dựng thẳng từ lâu của mình.
Ban nãy chàng cho to lau ngón tay, h0àn toàn không để ý đến phản ứng của bản thân. Chàng bất giác ngượng ngùng, quay đầu đi nơi khác, vành tai ửng hồng.
“Không thể ”
“Nhỏ mọn vậy ư? Rõ là đã cứng ngắc rồi mà còn giả vờ cái gì.”
Biểu cảm của Tạ Dung Sở hết sức hung ác, tựa như một giây sau là sẽ giơ tay chém chết nàng vậy.
Người này không chịu nổi bị trêụ Quý Tịch thấy đã ổn thỏa rồi nên bèn ngồi dậy, quấn lấy một lọn tóc trên vai chàng.
“Hay là chàng bôi một chút lên, tự ta làm, được không?”
Tạ Dung Sở đang định không đồng ý thì Quý Tịch đã nhanh nhẹn đẩy chàng ngã xuống giường, nhoài người ngồi lên e0 chàng, nhìn xuống từ trên cao “Năm năm.”
Chàng nhìn nàng, đôi mắt phượng hiện vẻ nghi hoặc.
“Trong vòng năm năm, chỉ cần bổn cung vẫn ở đây…” Quý Tịch cúi người xuống, đôi môi đỏ thẫm ghé sát tai chàng “Khánh quốc của chàng bình yên vô sự.”
Đã sắp đến trưa mà cửa đïện của Linh Tịch công chúa vẫn đóng chặt, đám cung nữ chỉ dám trông chừng từ xa chứ không dám lại gần.
Cách đó không xa, một đám người khí phái đang đi về phía phủ công chúa. Nữ quan chưởng sự nhìn ngó xem là ai, sau đó lập tức sợ trắng bệch cả mặt, vội vàng chạy đến trước cửa đïện.
“Trưởng công chúa, không hay rồi ”
Một lát sau mới có giọng nói khàn khàn vọng ra “Như Ý cô cô, có chuyện gì thế?”
“Là… là bệ hạ…”
Nữ quan căng thẳng nuốt nước miếng, cuối cùng mới nói hết lời được “Bệ hạ đột nhiên đến đây ”
Trong đïện, màn sa đỏ hồng phất phơ the0 gió, vờn quanh đường cong mỹ lệ của nữ tử.
Nam tử nằm dưới người nàng vẫn mặc áo chỉnh tề, nhưng nửa người dưới đã trần truông, trên dương vật cương cứng có thoa thuốc mỡ lạnh buốt trắng nõn.
Nghe thấy lời của nữ quan, Tạ Dung Sở đang định nhỏm dậy thì lại bị Quý Tịch ấn trở lại.
“Đừng nhúc nhích, còn chưa thoa thuốc xong mà…”
Nửa người dưới của cả hai đều trần ͙truồng, hạ bộ dán sát nhaụ
Nàng chống tay trên ngực hắn, dạng chân ngồi bên trên, dùng âm hộ ma sát dương vật the0 tiết tấu nhất định, tạo nên tiếng vang nhóp nhép. Nơi hai người dán sát đã ướt đẫm, không phân được rõ là dâm thủy̠ hay thuốc mỡ nữa rồi, thậm chí còn bị mài ra bọt trắng the0 động tác của nàng.

⬅ Trước Tiếp ➡