Cố Duy Nhất nhảy dựng lên đem di động nhét trong lòng Thai Tử Vũ:“Cậu nghe đi nói cho anh ấy biết cậu dẫn tôi ra ngoài ăn khuya...”
Thai Tử Vũ né tránh Cố Duy Nhất, nhảy xa ba thước:“Tôi làm gì cũng không dám nói dối lão đại”
“Vậy làm sao bây giờ?” Cố Duy Nhất hai tay run sợ cầm lấy di động không ngừng kêu, trên màn hình viết “Anh Ngôn Mộc“.
Không đợi Cố Duy Nhất nghĩ xong điện thoại trên tay đã không còn.
“Xin chào, cho hỏi anh là người nhà Cố Duy Nhất sao? Nơi này là xx hy vọng anh sẽ tới một chuyến!”
Cố Duy Nhất nhìn vẻ mặt chính trực của người cảnh sát nhân dân kia, ý nghĩ giết người cũng muốn có.
*
Lúc Ngôn Mộc được cảnh sát dẫn vào, Cố Duy Nhất cùng Thai Tử Vũ đã trốn đến góc tường, có vài người trời sinh đã có một khí thế làm cho người khác không thể khinh thường! Trên thân thể cao to là bộ quần áo màu đen bên ngoài là áo khoác lông, trên cổ là khăn quàng cổ màu xám nhạt bằng lông dê, một thân trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang cho người đứng gần cảm giác lạnh buốt.
Con mắt lạnh như băng chuẩn xác đụng đến Cố Duy Nhất sắp co lại dưới bàn, mắt anh khẽ nheo lại, trầm giọng:“Lại đây.”
Cố Duy Nhất cúi đầu không động đậy, Thai Tử Vũ lặng lẽ nhìn Ngôn Mộc, vừa vặn một đôi mắt lạnh lẽo phảng phất như hồ băng tháng 12 lướt qua, dọa hắn từ trên ghế té xuống, mau chóng né tránh mắt Ngôn Mộc, đưa tay túm lấy Cố Duy Nhất, “Nói mau lão đại gọi cậu đấy.”
Cố Duy Nhất đẩy ra hắn tay, lặng lẽ trừng hắn, “Câm miệng cho tôi!”
Thấy Cố Duy Nhất núp ở chỗ đó như con đà điểu, Ngôn Mộc bước đến, trên cao nhìn xuống đỉnh đầu cô, “Cố Duy Nhất, còn cần anh lặp lại lần nữa sao?”
Cố Duy Nhất rùng mình một cái, đứng lên, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của người trước mặt, thanh âm run sợ, “Anh đã đến rồi...”
Ngôn Mộc hừ lạnh một tiếng, đôi mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, thản nhiên nói, “Bị thương chỗ nào?”
Cố Duy Nhất nuốt nước miếng một cái, khóe mắt lặng lẽ liếc anh, cẩn thận, “Em không sao, là em cầm chai bia đập người ta!”
---
ân oán cá nhân
Sự tình giải quyết rất đơn giản, dù bị Cố Duy Nhất đập chai bia vào đầu, người nọ cũng không truy cứu, nói là ân oán cá nhân, không cần pháp luật can thiệp, cảnh sát thấy hai người cũng không phải là loại thiếu niên hư hỏng nên cũng làm khó. Hai bên đã không có ý kiến liền không truy cứu, để Ngôn Mộc ký kết rồi đưa họ đi.
Ra đến bên ngoài, một cỗ gió lạnh thổi đến, Cố Duy Nhất rùng mình ôm lấy cánh tay, Ngôn Mộc liếc một cái rồi đem khăn quàng cổ ném cho cô. Cố Duy Nhất nhận lấy choàng quanh cổ, khăn còn giữ nhiệt độ cơ thể của Ngôn Mộc, có chút ấm áp nhưng vẫn khiến hàm răng cô run lên cầm cập.
Cố Duy Nhất cùng Thai Tử Vũ cúi gằm người đi về xe Ngôn Mộc, Cố Duy Nhất nhìn thấy xe anh liền lui về phía sau chuẩn bị chạy. Ngôn Mộc thấy thế túm lấy cổ áo cô ném vào ghế phụ, Cố Duy Nhất không dám oán hận, ngoan ngoãn ngồi im.