Anh kiểm tra thử, thấy không hề có vấn đề gì, chẳng qua là bếp ga hết pin.
Lâm Yêu Yêu chạy ra thì thấy anh đã đi rồi, cô khẽ thở phào.
Sau đó, Trình Du gõ cửa.
"Không phải chú đã đi rồi sao?!" Cô ra mở cửa, ngạc nhiên hỏi.
Trình Du lách người đi vào bếp, lắp một cục pin đại vào, bật bếp lên.
Phòng bếp lại nóng hầm hập trở lại.
".. Chú.. Ăn cơm chưa? Em nấu khá nhiều cơm với thịt, nếu chú chưa ăn thì em có thể chia cho chú một phần." Lâm Yêu Yêu trợn mắt há miệng nhìn vào mắt Trình Du một lúc lâu, cuối cùng thốt ra một câu như vậy.
Bác sĩ Lâm rất coi trọng việc ăn uống lành mạnh, ông nói rằng mùa hè để cơm thừa đến tối không tốt nhưng cô ăn một mình, nấu một chút thôi cũng thừa. Người đàn ông này không hiền hòa nhưng anh đã sửa bếp cho cô, theo phép lịch sự, cô cũng khách sáo với anh một chút.
Trình Du thoáng khựng người, sau đó ngồi xuống, đặt mông lên chiếc sô pha kêu cọt cà cọt kẹt.
Thật không ngờ anh lại ngồi xuống thật.
Lâm Yêu Yêu ló nửa mặt từ trong bếp ra, đôi mắt trong veo có phần trốn tránh, miệng ngập ngừng một chút mới lúng túng nói: ".. Chú, đừng đóng cửa."
Cô không ngờ Trình Du lại ở lại thật, có hối hận cũng đã muộn, đành phải giữ ý thức an toàn, nói một tiếng.
Trình Du ngồi xem kênh pháp luật.
Người dẫn chương trình nổi tiếng của đài truyền hình trung ương đang nói về một vụ án ly kỳ xảy ra hơn một năm trước.
Một gia đình ở vùng biển bị sát hại tàn nhẫn, móng tay móng chân bị lột, não và xương bánh chè bị khoét ra, hơn nữa nghe nói là bị khoét lúc còn sống, có thể tưởng tượng ra hiện trường lúc ấy kinh khủng như thế nào.
Có lẽ chương trình thuật lại sự việc kinh hoàng này là để răn đe nhưng hình ảnh máu me lại được làm mờ.
Trình Du nhìn một lúc, im lặng tắt cái ti vi rách này đi.
Anh nhớ tới cách xưng hô thiếu nữ gọi mình, đưa tay lên sờ thử tóc mai hai bên và râu dưới cằm chưa từng cạo lần nào kể từ khi ra tù.
"Được rồi, chú à, ăn thôi." Một cặp chân dài trắng trẻo xuất hiện trước mắt anh.
Lâm Yêu Yêu khẽ nói.
Hai người ngồi ăn cơm giữa tiếng cánh quạt cũ xoay cót két cọt kẹt.
Thịt rang bị xác, trong thức ăn vẫn còn nguyên cả hột muối, Trình Du vẫn ăn hết miếng này tới miếng khác, ăn nhiều hơn cô nhiều. Cô nơm nớp lo sợ, không ăn được mấy miếng. Lần đầu tiên cô gặp một người đàn ông ăn nhiều như vậy, quan trọng là anh còn không béo.
"Cha mẹ em không dặn em không nên tiếp xúc nhiều với chú à?" Ăn xong, Trình Du để đũa xuống, quệt ngón tay cái lau miệng nhưng không hề có vẻ gì là thô lỗ, trái lại còn toát lên hương vị lạnh lùng, rất ngầu.
Cô thoáng sửng sốt, nuốt nốt miếng rau, một lúc sau mới nói: "Vậy chú đừng nói cho họ biết."
Cô sợ nhất là nghe càm ràm.
Dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to tát, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Hành lang lại bỗng nhiên có tiếng nói chuyện.
"Em sợ Yêu Yêu không có cơm ăn, tranh thủ học sinh nghỉ trưa, em về xem sao.."
"Anh cũng lo cho Yêu Yêu, đi họp nhưng lãnh đạo không tới, anh bèn mua bánh bao, tiện thể về nhà nằm một lát.."