⬅ Trước Tiếp ➡
Một tay anh che ngọn lửa, tầm mắt hướng xuống, rũ lông mi, hương vị của nicotin miễn cưỡng đè ép sự đói khát ở cổ họng xuống, song chỉ là tạm thời. Anh nâng mắt, không thể không để ý đến cảm giác mà cổ chân đung đưa dưới làn váy hoa của cô mang đến cho mình.
Hít một hơi.
Lại hít thêm một hơi.
Chủ nhà đối diện là đồng nghiệp của ba Lâm Yêu Yêu, là một bác sĩ gây mê, kiếm được rất nhiều tiền. Sau khi mua một căn nhà ở thành phố, ông ấy và con trai chuyển đến đó, căn nhà bên này tất nhiên sẽ cho thuê.
Lâm Yêu Yêu lấy điện thoại ra, lười biếng dùng AI gọi cho ba Lâm hỏi số điện thoại, sau đó viết nó ra một tờ giấy rồi đưa cho anh.
Ngón tay thon dài trắng nõn thận trọng duỗi ra khỏi khe cửa, chỉ để lộ ra nửa gương mặt như đóa hoa sau mưa của cô gái.
Trình Du cắn điếu thuốc, cầm lấy tờ giấy.
Khoảnh khắc ấy, tay anh chạm tay cô.
Lành lạnh, dinh dính, còn cả vị ngọt của đậu đỏ.
Lâm Yêu Yêu rất ghét người hút thuốc ở nơi công cộng, lập tức mất hứng. Gương mặt nhỏ nhắn quay đi, không nói lời nào mà đóng cửa lại, vẩy vẫy tay đuổi mùi thuốc lá trước cửa nhà mình đi.
Ban đêm khi ba Lâm về nhà, cả nhà đã ăn được nửa bữa. Sau khi cơm nước xong xuôi, Lâm Yêu Yêu đi tắm, sau đó cô xõa tóc vừa ăn sữa hấp vừa tìm kênh giải trí để xem.
"Ông Trần ở cách vách cho thuê nhà rồi, hơn năm mươi hai triệu." Ba Lâm húp canh rồi nói.
"Mắc thế?" Mẹ Lâm nghe vậy thì ngạc nhiên: "Nửa năm trước ở cái đường cũ chỗ khu ba, ông Lộ cho thuê có hơn ba mươi mốt triệu, còn tiền máy lạnh thì tự trả."
"Khỏi phải ghen tị.. Người thuê cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì, nghe nói là ngồi tù mấy năm mới ra, không thể về nhà nên chỉ có thể ở bên ngoài lăn lộn kiếm sống."
Mẹ Lâm nghe thế thì sợ hãi, lập tức hạ giọng nói: "Thật à? Làm gì mà bị nhốt lại thế?"
"Đâm người ta, nghe nói người kia bị liệt nửa người, cậu ta không chịu bồi thường, lại còn nói dù có ngồi tù cũng không hối cải.. Sau này nhớ phải tránh xa cậu ta ra, thấy cũng đừng chào."
"Vậy thì quả là hung hãn." Trong suy nghĩ của mẹ Lâm, người cầm dao đâm người ta thì là kẻ tàn nhẫn.
"Yêu Yêu nghe chưa? Sau này đừng đến nhà bên cạnh, nhà anh Thiện của con không còn ở đây nữa, dù tạm thời không thể vào nhà cũng không được đi qua đó!" Ba Lâm lớn tiếng nhấn mạnh.
"Con nghe rồi ạ."
Vừa nghe nhắc đến tên của Trần Thiện Gia, Lâm Yêu Yêu đã khó chịu, dù ba mẹ có bảo cô đi cô cũng không đi. Cô cắn thìa, chăm chú nhìn sao nam đang nổi trên TV, đáp bừa một tiếng, phiền chán nhoáng cái đã biến mất, rồi cô lại cười ha ha.
Lớp học hè mẹ Lâm mở cung cấp cả bữa trưa, bà thuê căn nhà trệt nhỏ của dì Hai, buổi trưa ăn cơm tập thể ở đó không về nhà, ba Lâm bận rộn công việc ở bệnh viện, buổi trưa chỉ chợp mắt một lát rồi lại làm việc tiếp.
Lâm Yêu Yêu ở nhà gọi cơm ngoài mấy lần, pha mì tôm, nấu màn thầu mấy lượt, cuối cùng quá ngán, cột tóc lên, mở máy hút mùi, bật bếp ga lên nấu thức ăn.
Đang nấu dở, thịt vẫn chưa chín thì bếp hỏng.

⬅ Trước Tiếp ➡