⬅ Trước Tiếp ➡
Chi Đạo ngẩn ngơ sờ sờ môi, nơi đó dường như tràn ngập hương vị thanh xuân và mùi hương xa xỉ quen thuộc. Cô buông tay xuống, mê mang nhớ lại cảnh tượng một thiếu nữ ngo ngoe rục rịch với đôi môi của thiếu niên.
Một thiếu nữ ngây thơ tự cho là chinh phục được anh là có thể chinh phục được cả thiên hạ.
Chi Đạo nhìn Minh Bạch rời đi. Đêm đó, ánh đèn thật sự rất tối, không thể nhìn rõ bóng người của anh.
Hiện tại, trong mắt cô chỉ có một màu màu đen, nhìn cái gì cũng là màu đen, mắt mù thì tâm cũng mù. Chi Đạo nhớ tới ngày kỳ thi đại học kết thúc, còn có mọi chuyện trong mấy năm nay.
Cô mỉm cười, khóe mắt lại hơi đỏ lên.
Minh Bạch, cái đồ khốn kiếp.
Nói thật, đến hiện tại Chi Đạo cũng vẫn không biết tại sao cô cứ dây dưa mãi với Minh Bạch suốt các năm cấp ba, tơ tình cắt không đứt, càng gỡ càng rối hơn.
Chi Đạo sinh ra trong một gia đình bình thường, cũng tạm tính là khá giả, từ nhỏ đã không phải lo vấn đề ăn mặc, tự do hoạt bát, từ nhỏ đến lớn có không ít bạn bè, nhưng cô vẫn luôn cảm thấy cái thứ đồ chơi gọi là tình yêu này rất kì ảo.
Thời điểm đó, có rất nhiều đứa trẻ còn học tiểu học đã trưởng thành sớm, càng đừng nói đến học sinh cá biệt như Chi Đạo. Năm cô học lớp năm của một trường tiểu học, trong lớp có một giáo bá (1) và một giáo hoa (2), hai đứa trẻ đó đều không thích học tập, suốt ngày yêu đường tình tình ái ái. Đến khi lên lớp sáu, các học sinh trong lớp đều học hư, coi bọn họ là "Thời thượng".
(1): Giáo bá: người chăm chỉ học cho nên thường đạt điểm cao, xếp hạng cao trong trường
(2): Giáo hoa: dùng để chỉ nữ sinh đẹp trai nhất trường.
Mặt bàn trong lớp bị khắc đầy những câu như "XXX, tớ yêu cậu", sau đó bị giáo viên bắt được, bị dạy dỗ rồi viết kiểm điểm. Còn có người viết thư tình bằng tiếng Anh, giả vờ ngầu lòi, kết quả đối phương xem không hiểu, bị từ chối. Tóm lại, học sinh thời đó chỉ cần nhìn thấy bạn nam hoặc bạn nữ lớn lên xinh đẹp, thuận mắt một chút, liền cảm thấy bản thân đang yêu.
Nhưng Chi Đạo lại thuộc thành phần "Phản nghịch" trong đám trẻ trâu chỉ biết cắm đầu vào yêu đương nhăng nhít này. Tính cách của cô cực kì cố chấp, chính là kiểu người mà chưa đâm đầu vào tường Nam thì chưa quay đầu, cứ nhất nhất muốn rúc vào sừng trâu. Trong khi đám bạn cùng trang lứa chỉ coi trọng bề ngoài, Chi Đạo lớp 5 lại có một kiểu suy nghĩ ngược với số đông, cô nghĩ, chẳng lẽ tình yêu chính là xem mặt sao? Tuy rằng cô cũng thích nhìn trai đẹp, nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc thưởng thức dung mạo của người đó.
Cho nên, khi thấy một nữ sinh trong lớp đưa thư tình cho một nam sinh lớp 4, rồi bị nam sinh đó bị từ chối, tặng quà cũng bị từ chối, bất kể làm gì cũng bị từ chối, sau đó còn ngồi trong lớp học khóc đến rối tinh rối mù, muốn chết muốn sống, cô liền nhíu mày.
Việc này nhanh chóng lan truyền khắp các lớp, lúc này Chi Đạo mới biết được, người nam sinh đó tên là Cố Ẩn, lớn lên đẹp trai, thành tích cũng tốt. Tuy Chi Đạo chưa từng thấy người thật của cậu ta, nhưng trong lòng đã nổi lên lòng khinh thường.

⬅ Trước Tiếp ➡