⬅ Trước Tiếp ➡
Hai năm đã trôi qua, đúng là một đoạn thời gian dài, có vài chuyện không thể trở về như trước. Dung mạo của anh cũng thoát khỏi vẻ non nớt, trưởng thành càng thêm thành thục nam tính, chiều cao cũng tăng lên đáng kể, tỉ lệ dáng người càng bắt mắt. Kiểu tóc cũng thay đổi, trước kia anh thường để tóc chia ngôi 3 - 7, mái tóc bồng bềnh hớp hồn các thiếu nữ, bây giờ chỉ để kiểu tóc húi cua đơn giản, càng tôn lên ngũ quan tinh xảo.
Hai năm, Chi Đạo phát hiện bản thân cô vẫn còn sợ hãi.
Sợ hãi một tuần bị cầm tù trong phòng ngủ của anh, sợ hãi cái con người có tướng mạo cao lãnh đơn thuần này lại làm ra đủ chuyện táng tận lương tâm với cô như thế.
Hai năm, chính người này khiến cô trốn chui trốn nhủi như chuột. Mỗi khi nhìn thấy mặt anh, gương mặt tuấn tú lương thiện này, là nỗi sợ hãi như muôn sông nghìn núi lao tới trong tâm trí cô.
Chi Đạo trấn định quét hết mã của các món hàng, gói chúng lại rồi để ở chỗ cũ, cô nhìn anh duỗi tay ra.
Bàn tay đó từng chen vào giữa các khe hở ngón tay cô, từng xoa nắn từng ngón tay xương xẩu của cô. Đầu ngón tay hơi có màu hồng nhạt, làn da trắng như bạch ngọc không tì vết, hoa văn trên bàn tay rõ ràng, chúng đang cầm một tờ tiền mặt màu đỏ mới tinh.
Cô chỉ dám cầm lấy một góc của tờ tiền mặt, sợ sẽ đụng chạm da thịt với anh, động tác nhanh chóng, cất tờ tiền vào tủ đựng tiền, anh cũng không có hành động gì khiến cô chật vật.
Chi Đạo nghĩ, có lẽ anh cũng đã buông xuống. Không còn cố chấp muốn ép buộc cô, uy hiếp cô, lừa gạt cô, giam cầm cô.
Chỉ là lúc trả lại tiền thừa, anh cố chấp vươn tay, lòng bàn tay cô bị chạm vào, đầu ngón tay đó gãi gãi, ngứa.
Trước kia, Chi Đạo rất thích cách này, dùng ngón trỏ trêu chọc lòng bàn tay mẫn cảm của anh, động tác nhẹ nhàng khiến nó phát ngứa. Cô thích vẽ những vòng tròn nhỏ trong chính giữa lòng bàn tay anh, đến khi anh không chịu nổi mà nắm lấy đầu ngón tay của cô, đặt bên miệng cắn một cái xem như trừng phạt, rồi lại nhẹ nhàng hôn lên chỗ vừa cắn. Cô cảm thấy việc tìm được nhược điểm của anh còn có cảm giác thành công hơn chuyện thi được hạng nhất.
Chi Đạo không được tự nhiên mà rụt tay về, không muốn nghĩ xem đây là do anh cố ý hay vô tình làm ra, cô xoay người, ngồi lên ghế, không có tâm trạng nói gì, ngay cả câu "Hẹn gặp lại" mà bình thường phải nói với khách hàng cũng không muốn, chỉ nhìn chằm chằm cơn mưa lạnh lẽo qua cánh cửa sổ trong suốt bên ngoài.
Tấm rèm trong suốt trước cửa siêu thị lại bị người ta kéo ra, tiếng mưa rơi thoáng chốc ào ào bên tai, chỉ chốc lát sau lại biến mất.
Chi Đạo đứng lên, đi đến bên kệ để những món hàng thuộc danh mục đồ dùng sinh hoạt, lấy ra một chiếc gương ở tầng thứ hai, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn bản thân trong gương.
Trước kia cô cắt quả đầu dưa hấu, dáng vẻ chuẩn học sinh ngoan ngoãn, tóc mái để đến lông mày, đuôi tóc thẳng, dài đến cổ.

⬅ Trước Tiếp ➡