Nhưng trong lòng Ninh Hiểu Nhụy, tiệm đồ cổ sao tốt bằng làm ở cửa hàng trang sức?
Ngay lập tức cô ta nhắm vào một cửa hàng trang sức ở phía bắc thành phố Tinh Hải của nhà họ Ninh, ngoài Tổng Công ty thì cửa hàng kia là chi nhánh lớn nhất.
Cửa hàng đó lợi nhuận nhiều, mấy anh chị họ trong nhà đều nhòm ngó đến nó, nhưng ông cụ Ninh mấy năm nay vẫn không ủy quyền cho ai, mọi người cũng chỉ biết nhìn mà thèm.
Miệng cô ta ngọt ngào, lại biết lấy lòng người lớn trong nhà. Bây giờ khó khăn lắm mới tìm được cơ hội thể hiện, muốn cho ông cụ Ninh thấy rõ năng lực của cô ta, còn mời riêng ông dượng đến hỗ trợ xem đá, cũng không nghĩ lại đổ thua thảm hại như vậy, tám trăm vạn đấy! Lần này cô ta đã chi ra tổng cộng 800 vạn vốn lưu động! Nhưng tất cả đều đổ thua… Trong lòng Ninh Hiểu Nhụy có chút chán nản.
Chuyện này nếu ông cụ Ninh mà biết , cô ta làm sao còn có cơ hội tiếp tục đến tiếp nhận cửa hàng trang sức kia.
Cô ta phải dùng tất cả trang sức và tiền của mình để bổ sung vào phần lỗ bán khối đá mới… Ninh Hiểu Nhụy nghĩ lại thấy tim như bị dao cắt…
Đều do người xấu xí cổ hủ kia! Nếu không sao cô ta lại trở nên như thế? Ninh Hiểu Nhụy nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng Ninh Hiểu Nhụy tới giờ cũng không nghĩ tới, lần này nếu không phải cô ta tham công làm liều, cũng giống các ông chủ cửa hàng trang sức khác, mua khối đá để cắt, thì làm sao có thể xảy ra việc này? Toàn bộ đá để cắt, tuy rằng giá cả có đắt, nhưng mang về tạo hình lại, để ở trên quầy trong cửa hàng thì cũng kiếm lại được, sao có thể làm cô ta ngay lúc này đứng ngồi không yên?
“Ông cắt theo chỗ này cho tôi!” Ninh Hiểu Nhụy cắn răng lấy bút vẽ lên ở chỗ giữa khối đá một đường mực đen, đem khối đá còn lại chia làm 2 phần, “Tôi không tin lần này không ra xanh!”
Phần đá còn lại, được người ta cầm chắc, ông Chu dùng dao cắt dọc theo đường đánh dấu, động tác đâu vào đấy, một đường cắt xuống không lệch với chỗ đánh dấu chút nào, khối đá bây giờ bị ông Chu phân thành hai nửa.
Thấy chỗ bề mặt được tách ra, mọi người đều lắc đầu thở dài, sắc mặt của Cù Trung, Ninh Hiểu Nhụy đều xanh mét, rất khó coi.
Chỉ có Kiều Dĩ An đứng đó, với sắc mặt kỳ lạ…
Cô đang tiếc khối đá này sẽ bị hủy vì bị cắt thành hai nửa, cũng không nghĩ tới đợi đến lúc hai người hỗ trợ đem khối đá tách ra, Kiều Dĩ An mới phát hiện tất cả vầng sáng đều nằm ở phía nửa khối đá bên trái!
Nhìn kỹ xem, khối cực phẩm ngọc bích thế mà không bị cắt vào tí nào! Xem hai mặt cắt ra của khối đá , vẫn là một mảnh trắng bóng.
Một nửa khối đá bên phải, có một chút xanh lục, màu xanh nhạt đến mức chẳng khác màu trắng là bao nhiêu, thấy thế mọi người trong lòng lại thất vọng …
Nhìn thấy Ninh Hiểu Nhụy mặt giống như nhà có tang, Kiều Dĩ An suýt nữa thì bật cười ra tiếng.
Cô cúi đầu ho khan hai tiếng, nắm tay đặt trên miệng mới nhịn xuống không để lộ ra.
Tám nghìn tệ bán cho tôi
Xung quanh im lặng một hồi lâu, mới có người mở miệng nói chuyện.
“Ông Cù, khối đá này ông bán cho tôi năm nghìn tệ đi, tôi cầm về nhà cho cháu tôi luyện tập, để nó tập khắc ít hoa, dù sao ông mang về cũng không làm gì.”. Trong đám người, ông HÀ hít một hơi thuốc thở dài.
“Tôi mua tám trăm vạn, ông muốn dùng năm nghìn mua khối đá của tôi? Nằm mơ đi!” Cù Trung vừa định mở miệng, Ninh Hiểu Nhụy đã tức giận nhảy ra, tức đỏ cả mắt.
Lời này vừa nói, làm ông Hà đen mặt, chỉ vào Ninh Hiểu Nhụy giận run người, ông ta tốt bụng giúp bọn họ, cho bọn họ bậc thang đi xuống, cũng không muốn phải chịu nhục như thế này, ông ta đã lớn tuổi, hơn nửa đời người đổ thạch, chẳng lẽ còn thiếu đồ cho cháu luyện tập? Hai đứa cháu đứng bên cạnh, thấy sắc mặt ông Hà khó coi, vội vàng khuyên giải, an ủi ông.
“Ôi chao! Cô gái nhỏ sao có thể nói khó nghe như thế!” Một người trung niên bụng tròn, trên cổ đeo vòng vàng trố mắt nhìn, cười nhạo nói: “ Năm nghìn tệ tôi cũng không mua. Cô xem khối đá thế nước kém như vậy, chỗ ra lục còn không dài bằng 2 đốt ngón tay, nếu không nhìn thấy khối đá kia còn nặng đến gần trăm cân còn có khả năng đổ, nếu không thì cũng không có giá năm nghìn tệ!”
“Không có khả năng!” Ninh Hiểu Nhụy thở dốc, giận dữ hét lên: “ Khối đá này của tôi, lớp vỏ bên ngoài biểu hiện tốt như thế, da trăn trứng muối là khối đá tốt nhất trong cửa hàng tại sao lại có thế nước kém?! Các người mắt bị mù hay sao?!”
Lời này ngay lập tức làm nhiều người tức giận.
“Thế nước kém hay không, cũng không phải cô nói là được…” Người trung niên trên mặt ba phần cười, bảy phần khinh, trào phúng nói: “Trên đời này vỏ cát tốt, bên trong khối đá suy sụp còn ít hay sao? Nếu chỉ nhìn biểu hiện của vỏ đá, liền cho rằng tính chất thế nước của khối đá, thì cần đổ thạch làm gì? Trực tiếp đến mỏ đá không phải là tốt hơn à? Nhìn trúng khối nào lấy khối đấy, khối nào chuẩn khối đấy! So với máy quét còn chính xác hơn.”
“Cô Ninh, tất cả mọi người biết cô đổ thua nên tâm trạng không tốt.” Không mua được khối đá “xuân phủ huyết”, tâm trạng của Triệu Tứ Hả cũng không tốt, ông ta nhíu mày nói: “ Nhưng có một số việc đừng làm quá đáng, ông Hà ra giá là cho các người một bậc thang bước xuống, cũng không phải để cô la lối om sòm ở đây”
“Mọi người, trẻ con không hiểu chuyện, xin mọi người đừng để ý” Cù Trung vội vàng xin lỗi, “ Hiểu Nhụy, còn không nhanh xin lỗi mọi người”
Ông ta cũng là cáo già, lời Ninh Hiểu Nhụy vừa nói, Cù Trung liền cau mày nghĩ thầm không ổn rồi, ông ta giữ chặt cánh tay Ninh Hiểu Nhụy làm cho cô ta không mở miệng nói chuyện nữa. Nhà họ Ninh không phải nhà quan đứng đầu như họ Chu, họ Sở, ở thành phố Tinh Hải tuyệt đối không thể gây thù bốn phía.
Ninh Hiểu Nhụy càng nghĩ càng không chịu được, dựa vào cái gì kẻ xấu xí nghèo khổ kia có thể tìm được ngọc bích tốt chứ?!
Nhưng nhìn sắc mặt khó coi của mọi người xung quanh, cùng với ông dượng nháy mắt ra hiệu với cô ta, Ninh Hiểu Nhụy vẫn cắn răng, thấp giọng nói xin lỗi.
Ninh Hiểu Nhụy đối với người lớn tuổi nói không biết lựa lời, những người khác cũng không có ý trả giá cho họ bậc thang nữa. Cù Trung thấy vậy cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, đang định cho lão chu cắt hai nửa kia nhìn xem, lại nghe thấy một giọng nữ thanh thúy, dễ nghe trong đám người bỗng nhiên truyền đến.
“Khối đá này không bằng bán cho tôi luyện tay, tôi trả tám nghìn” Kiều Dĩ An đứng ở đó, nhìn 2 người Cù Trung mỉm cười.
Điên rồi hay sao?
Kiều Dĩ An vừa nói xong, mọi người đều quay lại nhìn nàng, với vẻ khó hiểu,
Cô gái này vừa bị người nhà họ Ninh nhục nhã, hiện tại lại muốn mua khối đá này, cho bọn họ một bậc thang sao? Không khỏi tốt bụng quá đi? Đáng ra nên làm cho bọn họ thua trắng, ảm đạm rời đi mới phải!
“Hừ, tám nghìn tệ cũng muốn mua đá của tôi à? Còn ra vẻ làm người giàu có trước mặt tôi à?” Những người khác không ra giá, Ninh Hiểu Nhụy đem cơn tức trút lên người Kiều DĨ An, cô ta trợn mắt khinh thường nói: “Cô muốn khối đá này à? 100 vạn tôi bán cho cô!”
100 vạn? Loại đá bỏ đi này cũng dám mở miệng ra đòi?!
Cô Ninh này là điên rồi sao? Người ta cho cô ta bậc thang đi xuống, cô ta lại đập cho 1 gậy! Mọi người trợn to mắt, đều thấy kỳ quặc giống nhau, bọn họ thật đúng là lần đầu tiên nhìn thấy có người không biết suy xét như vậy.
“100 vạn? cô Ninh, giá này quá đắt rồi” Kiều DĨ An cũng không tức giận, chỉ cau mày lại.
n
Tuy cô biết, khối đá còn lại kia có đồ tốt, nếu mua giá 100 vạn chắc chắn cũng không lỗ vốn. Nhưng hiện tại, mọi người đều không quan tâm đến khối đá này, ngay cả Cù Trung, Ninh Hiểu Nhụy đều coi khối đá này là đồ bỏ. Ninh Hiểu Nhụy muốn xem cô như con ngốc, không có chuyện đó đâu.
“Đắt? Ha, không lấy ra được từng ấy tiền, cũng đừng trước mặt tôi ra vẻ là người giàu có, cô cho rằng tôi chưa thấy tiền bao giờ? Ninh Hiểu Nhụy khoanh tay ôm ngực, quái gở nói. Nghĩ tới con bé xấu xí trước mặt này vừa rồi mua bán lời được 1 khoản lớn, mà cô ta làm mất của công ty mình tám trăm vạn, làm sao cũng không hết bực mình.