⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng không biết tiếng ra giá trong cửa hàng quá lớn thu hút sự chú ý của người bên ngoài, hay là có người điện thoại gọi anh em bạn bè của mình đến xem mà lại có không ít người từ bên ngoài chạy đến vây xem.
Kiều Dĩ An không để ý đến chuyện này lắm, cô nhìn đám người cứ liên tục đạp bàn hét giá, nhìn họ ra giá, mỗi lần nâng lên đến mấy chục triệu. Trái tim Kiều DĨ An đập nhanh thêm mấy lần, sau đó, cả người cô dường như đã tê dại.
Đời trước cô đã từng nhìn thấy số tiền lớn như vậy trên đơn hàng sổ sách ở cửa hàng, nhưng bản thân vẫn chưa từng chạm vào số tiền lớn.
Mặc dù đời trước cô theo Diệp Lâm về nhà họ Chu, nhưng cũng chẳng ai cho cô mấy chục triệu, huống gì lúc đó Diệp Lâm ghét cô đến thế, tránh đi còn không kịp, sao lại nghĩ đến chuyện cho tiền cô chứ?
Thậm chí sau này khi vừa đi làm, Lâm Diệp chỉ lo làm việc, đuổi cô đến kí túc xá nhân viên của cửa hàng. Cũng chính vì vậy, lúc đó cô mới không phát hiện ra chuyện của Bùi Nhã Viện và Tào Khang Thành.
Kiều Dĩ An hít sâu, để mình từ từ bình tĩnh lại.
Quỹ đạo cuộc sống bây giờ của cô đã khác hoàn toàn. Đời trước vào lúc này, cô vẫn đang khóc vì sợ hãi nhưng giờ đây cô đã kiếm được một số tiền lớn đủ để cô không cần phải phiền muộn về cuộc sống sau này nữa, sau này cô sẽ kiếm được nhiều tiền hơn…
Cô đã báo được thù đời trước, đời này chỉ cần Bùi Nhã Viện và Tào Khang Thành đừng đến gây phiền phức cho mình thì cô mặc kệ mấy người đó, chỉ sống yên ổn với con của mình. Nhân sinh tại thế, không thể cả đời cứ sống trong thù hận, cô sống lại một đời không phải vì người khác, mà là vì chính bản thân cô! Nếu không cũng sẽ không thoát khỏi đau khổ. Giơ tay lên chạm vào phần bụng dưới của mình, Kiều Dĩ An càng kiên định với niềm tin này.
Người không đụng vào mình, mình cũng không đánh người, quan tâm đó là Bùi Nhã Viện, Ninh Nhã Viên hay Vương Nhã Viện làm gì, chỉ cần không tìm cô gây phiền toái thì họ cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Chỉ là ----
Kiều Dĩ An vừa nghĩ đến tử khí màu đen kì dị cô nhìn thấy trong gương sáng hôm qua, cô quyết định không quay về kí túc xá, đến bệnh viện kiểm tra trước rồi tính sau, nếu không sao cô cảm thấy không quá yên tâm.
Không lâu sau tiếng la hét của mọi người đã đi đến hồi kết, không ít người đã rút khỏi cuộc đấu giá, chỉ còn lại ông chủ Triệu và La Mập còn cắn răng kiên trì, mà ông Hà là người thứ ba từ bỏ đấu giá, ánh mắt ông ta nhìn khối đá có chút ủ rũ.
Một khối Xuân Dải Thái tốt như vậy, dù có đặt ở đó mấy năm thì cái giá này cũng phải tăng nhiều hơn, đáng tiếc…
“39 triệu tệ!” Ông chủ Triệu nhướn mày, sắc mặt âm trầm, có thể nhìn ra được ông ta rất muốn mua khối đá này.
Trên trán La Mập toàn là mồ hôi, ông ta đứng một bên hung hăng nhìn khối đá trên bàn, cắn răng, bây giờ trong cửa hàng của ông ta thiếu một bảo vật trấn định, sao có thể nhường cho người khác được?
Chỉ tiếc vốn lưu động trong tay ông ta quả thật không nhiều, nhìn dáng vẻ đối phương cứ một mực không chịu buông tha, La Mập cắn răng dứt khoát nâng giá thêm 30 triệu nữa, “42,08 triệu tệ! Nếu anh có thể trả 45 triệu thì khối đá này thuộc về anh. Nếu không thì Triệu Tư Hải anh phải giữ chút thể diện cho La Mập tôi đây chứ?”
Mím môi không nói gì, Triệu Tư Hải mày nhíu càng chặt dường như ông ta đang suy nghĩ về lời của La Mập.
Trống không
Mím môi không nói gì, Triệu Tư Hải mày nhíu càng chặt dường như ông ta đang suy nghĩ về lời của La Mập.
Thật ra trong lòng Triệu Tư Hải đang giậm chân mắng người, ông ta sao có thể ngờ được La Mập cái tên keo kiệt kia lại nâng giá của khối đá lên thêm 30 triệu nữa chứ, ông ta còn nghĩ 40 triệu của mình là có thể mua được khối đá này rồi, nhưng xem ra bây giờ 40 triệu vốn không thể lấy được.
Miệng Triệu Tư Hải trở nên đắng ngắt, một văn tiền làm khó anh hùng hảo hán, bây giờ trong tay ông ta không có vốn lưu động 45 triệu. Bây giờ ông ta còn vừa gọi điện thoại tìm người mượn mười triệu tệ! Vì số tiền này, ông ta vứt hết mặt mũi mượn tiền người khác, giờ ông ta đi đâu mới có thể mượn năm mươi triệu còn lại đây?
Vừa nghĩ đến đó, miệng của Triệu Tư Hải càng đắng ngắt hơn, không biết làm sao để mở miệng nói, ông ta rất muốn mua khối đá này, nhưng lại không có tiền…
Thấy đã qua một lúc lâu mà Triệu Tư Hải không nói gì, chỉ hung hăng nhíu mày, La Mập nghĩ Triệu Tư Hải đã đồng ý rồi, lúc này ông ta mới thở phào nhẹ nhõm, đi đến cạnh Kiều Dĩ An rồi khôi phục lại bộ dáng cười tủm tỉm như trước: “Nếu đã không còn ai ra giá nữa, vậy thì cô gái à, chúng ta trực tiếp giao dịch đi.”
“Được thôi.” Kiều Dĩ An gật đầu cười.
Chuyển khoản qua điện thoại cực kì nhanh chóng, thấy tin nhắn ngân hàng gửi đến, Kiều Dĩ An đưa khối đá đó cho La Mập. Lúc này đám người mới lên tiếng nói chúc mừng, trong đó có người chúc mừng La Mập, cũng có người chúc mừng Kiều Dĩ An, không ít người tiến đến cạnh Kiều Dĩ An bắt chuyện với cô để lần sau cô lại lấy được khối đá tốt thì bán lại cho họ.
Thế nhưng cũng có người cảm thán, vận may lúc này của cô gái cũng là chiếm hời từ Râu quai nón Mao kia, không thấy lúc trước cứ liên tục bị hỏng sao? Mao Đại Dũng vừa đến thì liên tục tách ra được mấy khối đá xuất ra lục, nên còn không bằng nhân lúc này, nhanh chóng xếp hàng tách đá, có thể hưởng được một chút vận may.
Lời này khiến không ít những người già trẻ có mặt ở đó liên tục gật đầu, thay vì để họ tin cô gái trẻ tuổi trước mặt này là một bậc thầy đánh cược, còn không bằng để họ tin đây là vận may do Mao Thạch Dũng mang đến! Nói rồi, mọi người xếp thành một hàng dài chờ đến lượt mình tách đá, trong đó cũng có ông Hà vốn muốn mua về nhà tự mình tách cũng ôm ba khối đá ông ta mua được, đứng xếp hàng muốn hưởng được chút vận may.
Mao Thạch Dũng chép chép miệng, sờ sờ đầu mình cười, thầm nói: Ông ta từ khi nào lại giống thần may mắn đến vậy, gặp ai thì người đó đều gặp may à?
Chuyện bên này đã giải quyết xong, khối đá cũng đã bán cho người ta. Kiều Dĩ An bèn nghĩ đến khối đá đầu tiên mà mình chọn lúc bước vào cửa hàng, chất lương của khối đá đó rõ ràng tốt hơn khối Xuân Dải Thái mình bán lúc nãy. Bây giờ cô đã kiếm được nhiều tiền như vậy thì dứt khoát mua luôn khối kia đi…
Một khối Băng Chủng cao mười mấy centimet, khối đá quầng sáng cao bốn mươi centimet, hơn nữa màu sắc lại thuần xanh lục, bên trong khối đá còn không thể là Pha Lê Đế Vương Lục à?
Kiều Dĩ An nghĩ nghĩ rồi cảm thấy trong lòng rạo rực…
Đời trước Kiều Dĩ An cũng chỉ đi theo Chu Mạn Thanh thấy được một khối đá Pha Lê Đế Vương Lục chính gốc, giống loại liên thành có giá trị, có thể làm bộ trang sức gia truyền bằng phỉ thúy, những cửa hàng trang sức bình thường đều không có hàng tồn, xem như cửa hàng trang sức Chu thị cũng được đặt trong két sắt trong tổng bộ của cửa hàng trang sức, khách quý mới có quyền lựa chọn mấy cái đấy, chứ đâu đến lượt một cửa hàng trang sức nho nhỏ của cô lúc trước dùng?
Thân là một bậc thầy khắc ngọc, có thể khắc trên các loại đá khác nhau, nhất là những khối đá như Pha Lê Đế Vương Lục, tuyệt đối là một chuyện cực kì hạnh phúc.
Kiều Dĩ An híp mắt, đợi lúc đám người lần nữa dời lực chú ý đến máy cắt thì cô mới xoay người rẽ trái đi vào khu nguyên thạch.
Nhưng cô vừa đi đến, thì lại ngơ ngốc tại chỗ, con ngươi mở lớn, một lúc sau cũng không nói được gì. Chỉ thấy nơi vốn dĩ đặt khối đá kia, lúc này lại là một gian trống không!
Không có duyên
“Ủa? Ai đã mua mất khối đá thô này rồi?”
Nhìn thấy chiếc bàn trống, Kiều Dĩ An sắc mặt vẫn như thường, nhưng trong lòng có chút tiếc nuối. Khối đá thô ngọc bích kia tuy không lớn nhưng cũng thừa sức làm 1 bộ hai cái vòng tay, chỉ là khối đá thô này đã bị người khác mua, cô cũng chỉ có thể thở dài tiếc nuối một chút.
Cô cùng cuộn len kia đúng là không có duyên với nhau, không phải muốn là được. Cũng không biết là ai gặp may mua được cuộn len này…
Kiều Dĩ An lắc đầu, không nghĩ nhiều, xoay người định rời đi.
Vừa mới xoay người, Kiều Dĩ An liền thấy Tôn Hữu Đức đứng ngay ở đằng sau cười tủm tỉm. Không giống lần trước, lần này Tôn Hữu Đức chẳng những trịnh trọng tự giới thiệu bản thân còn cho Kiều Dĩ An số điện thoại cá nhân rồi mới tiếp tục trò chuyện.
Tôn Hữu Đức thấy động tác của Kiều Dĩ An, cũng đoán ra vì sao cô lại đến đây, “Cô Kiều đã nhìn trúng khối đá thô trước kia đặt ở chỗ này?”
Tôn Hữu Đức còn chưa quên việc tranh cãi liên quan đến khối đá thô vừa xảy ra trước đó đâu.
⬅ Trước Tiếp ➡