Lúc Lục Hoài Chuẩn nhìn Lục Lâm Vãn đến đây đã cảm thấy ánh mắt này của cô có chút không đúng lắm, không giống như ánh mắt bình thường, hơn nữa như là mang theo chút cảm giác trả thù.
Lục Hoài Chuẩn vừa định nói gì đó với cô thì đã bị cô đẩy ngã, ngồi xuống ghế.
Lục Hoài Chuẩn còn chưa kịp nói gì thì đã bị cô trực tiếp cởϊ qυầи ra.
Lục Hoài Chuẩn bị hành động to gan sắc tình như vậy của Lục Lâm Vãn làm cho sợ đến mức hít hà một hơn, bắt lấy tay cô: “Lục Lâm Vãn, em làm gì vậy, giờ anh phải chơi bóng rổ, nếu em muốn thì chờ anh về lại nói, nay không phải em đến tháng à, em đến tháng sao lại thèm thuồng như vậy? Em ham muốn cũng vô dụng, anh lại không thể tiến vào. Đợi anh thi đấu xong lại liếʍ ngực cho em.”
Nghe xem đây là tiếng người à? Đây là lời con người nói sao? Nói nghiêm trang như vậy?
Lục Lâm Vãn là chán ghét dáng vẻ khiến người ta tức chết này của anh.
Vậy nên kiểu gì cũng phải báo thù mới được, sau khi cởϊ qυầи anh ra bèn trực tiếp sờ lên qυầи ɭóŧ của anh, sờ một vòng bên ngoài, sờ cứng thứ đồ bên trong của anh.
Vốn dĩ đúng là con trai tuổi trẻ sung sức, vậy nên sau khi bị sờ soạng một lát thì nháy mắt đã xuất hiện phản ứng.
Lục Lâm Vãn cũng mặc kệ anh đồng ý hay không, lúc này động tác vô cùng cứng rắn, cởi qυầи ɭóŧ của anh ra, sờ lên thứ kia của anh.
Lục Hoài Chuẩn vốn muốn đẩy cô ra, nhưng trong khoảnh khắc bị sờ, cả cơ thể đều run rẩy một lúc, cô đây là thật kí©ɧ ŧɧí©ɧ như vậy, muốn giải quyết cho anh trong phòng học, vậy giải quyết xong rồi nói.
Lục Lâm Vãn ý đồ xấu xa nói chuyện với cậu nhỏ của anh, làm cho nó lớn hơn nữa, đột nhiên cười hỏi anh: “Lục Hoài Chuẩn, nếu buộc một cái dây buộc tóc trên cậu nhỏ của anh, anh có đau không?”
Lục Hoài Chuẩn nghe thấy câu này, cau mày, cảm thấy có chút không đúng lắm. Vừa phản ứng lại muốn kéo quần lên, kết quả cô bèn lấy dây buộc tóc của bình buộc hai vòng lên gậy thịt của anh, còn là kiểu theo hình xoắn ốc.
Dây chun này lỏng hơn nhiều so với loại có co giãn, hơn nữa Lục Lâm Vãn đã dùng khá lâu nên rất lỏng. Sau khi buộc vài vòng lên trên cậu bé của anh thì chỉ có một chút tác dụng thít lại, hơn nữa vô cùng kí©ɧ ŧɧí©ɧ về mặt thị giác, rõ ràng lớn hơn không ít.
Lục Lâm Vãn nhìn thấy hình ảnh này thì vô cùng vui vẻ, lại búng vài cái nói: “Thật đáng yêu.”
Lục Hoài Chuẩn: “……”
Lục Hoài Chuẩn cảm thấy quả thực là làm liều, đợi lát nữa anh còn phải thi đấu đó, buộc thứ này lên cậu bé, tý nữa còn thi thố thế nào, vậy nên anh định tháo thứ này xuống.
Lục Lâm Vãn không cho, giữ lấy tay anh nói: “Lục Hoài Chuẩn, anh không cảm thấy anh quá mức à? Để em nhét trứng rung trong giờ thể dục chạy bộ, lúc anh thi đấu sao lại không thể buộc dây buộc tóc của em? Dù sao em nói với anh, lát nữa thi đấu anh buộc dây buộc tóc thi cho em.”
Lục Hoài Chuẩn: “……”
Lục Lâm Vãn nhìn dáng vẻ nghẹn mặt lại không dám nói lời nào của anh, vô cùng vui vẻ, còn đặc biệt tâm lý mặc qυầи ɭóŧ vào giúp anh, kéo quần lên giúp anh, cuối cùng còn vỗ mông anh một cái, vui vẻ nói: “Được rồi, anh có thể đi thi, cố lên nha, anh là giỏi nhất.”
Lục Hoài Chuẩn: “……”
Anh tức đến mức nuốt một ngụm nước miếng, nhìn về phía dưới, cái gậy này của anh ấy mà, phản ứng đúng là kịch liệt, đặc biệt là sau khi được Lục Lâm Vãn sờ soạng một vòng.
Hơn nữa bên trên còn buộc một cái dây chun, hơi thít chặt, còn có cảm giác hơi sướиɠ, không nhận rõ cũng không nói nên lời được, có điều bây giờ cây gậy này vô cùng cứng rắn, chống quần thể dục lên, nếu lúc này anh đi ra ngoài thì kiểu gì cũng bị nhìn thấy.
Lục Hoài Chuẩn vẫn là ở trong phòng trì hoãn rất lâu, chờ đến sau đó, khi cậu nhỏ đã mềm xuống, lúc này mới đến sân bóng rổ bên kia. Thời gian đã quá muộn, gần như là một khắc cuối cùng mới đến, làm cho đồng đội của anh đều sắp tức chết rồi, còn tưởng rằng anh có phải đi vệ sinh rơi vào hầm cầu, nếu không thì sao cứ không thể liên lạc được?
Lục Lâm Vãn trước kia cơ bản là không có hứng thú với việc anh chơi bóng rổ, nhưng hôm nay nói gì thì nói cũng là dáng vẻ xấu mặt của anh, vô cùng cảm thấy hứng thú, cũng không ngồi học ở ký túc xá mà trực tiếp đến sân thể dục bên kia xem, quả nhiên là vua nhân khí, đi đến sân thể dục bên kia toàn bộ là con gái, không còn chỗ ngồi.
E rằng tất cả đều là vì ngắm Lục Hoài Chuẩn.
Lục Lâm Vãn tìm chỗ ngồi như ý nửa ngày, kết quả không có chỗ, chỉ có thể đến chỗ đối diện.
Cô không có hứng thú đối với chuyện này, cho nên không hiểu điều cơ bản là vị trí hai bên tương đương với người ủng hộ hai bên.
Cô chỉ là diện, kết quả bạn cùng bàn Lục Hoài Chuẩn nhìn thấy hình ảnh này, vui chết rồi, nói với Lục Hoài Chuẩn nói: “Lục Hoài Chuẩn, ôi mẹ ơi, Lục Lâm Vãn thật sự có thù hận bằng trời với cậu nha, hận không thể gϊếŧ cậu, cậu xem bây giờ cậu ấy lại ngồi ở chỗ đối diện! Đây là chỗ đối thủ của chúng ta nha, cậu ấy đi cổ vũ cho người ta, rất rõ ràng là cậu thi đẩu ở chỗ này nên người ta cũng không muốn duy trì cậu.”
“Có điều đây cũng là bình thường, vì thi đầu với lớp mình là A6, tớ nghe nói Lục Lâm Vãn vẫn luôn yêu thầm lớp trưởng A6 đó, lớp trưởng kia hôm nay cũng thi đấu, đúng là người đối diện với bọn mình, đeo kính kia kìa, Lục Lâm Vãn nói cậu ấy thích kiểu đàn ông hào hoa phong nhã này, không nghĩ đến về mặt thể dục cũng tốt như vậy.”
“Móa ơi, đây là thật hay giả thế? Tên bốn mắt này thoạt nhìn vẻ ngoài cũng khó coi mà, sao lại coi trọng cậu ta chứ? Lục Lâm Vãn lớn lên khá xinh đẹp, nhìn trúng một tên bốn mắt như vậy quả thực là thiên nga coi trọng con cóc.”
“Cậu không hiểu, khẩu vị của học bá, khó có thể nắm lấy.”
Ban nãy Lục Hoài Chuẩn còn cảm thấy hơi thít chặt, ngay lúc định vận động một chút thì nghe thấy những lời này, nhìn về phía khán đài bên kia.
Lục Lâm Vãn vốn định nhìn trộm, kết quả sau khi bị anh nhìn thoáng qua thì rất xấu hổ, hơn nữa ánh mắt của anh còn rất dọa người.
Không phải là oán hận cô chứ?
Lục Lâm Vãn vốn cho rằng xem anh thi đấu có thể nhìn thấy anh xấu mặt, kết quả, bản thân mình nhìn thấy anh đại sát tứ phương, Lục Hoài Chuẩn nhìn qua giống như có thù oán với cái sân bóng rổ này, vẫn luôn ngược người, Lục Lâm Vãn cũng chưa xem mấy trận bóng nhưng hôm nay vừa xem như vậy, cảm thấy sát khí rất nồng đậm.
Hơn nữa, Lục Hoài Chuẩn và lớp đối diện của người ta có thù oán đi… Kia đúng là đánh đến chết mà.
Hơn nữa, rõ ràng trên cậu nhỏ của Lục Hoài Chuẩn có một cái chϊếp chϊếp nhỏ nhưng lại không có bất cứ điều gì không thích hợp, Lục Hoài Chuẩn này cũng quá… Bình thường mà.
Lục Lâm Vãn không thấy được dáng vẻ mất mặt của anh, còn rất tiếc nuối.
Lục Lâm Vãn xem xong trận thi đấu của cậu, màn thắng này quả thực là quá huyết tinh, ngay lúc chuẩn bị rời đi thì Lục Hoài Chuẩn gửi tin nhắn giọng nói cho cô bảo cô tan học đừng đi, gặp nhau ở sân thể dục.
Lục Lâm Vãn nhìn thấy tin nhắn này, lập tức lộ ra biểu cảm của icon người già đi tàu điện ngầm nhìn điện thoại.
Anh đây là chuẩn bị đánh lộn à?
Lục Lâm Vãn cũng không biết anh có chuyện gì, vẫn cứ đợi mãi.
Cô phát hiện, Lục Hoài Chuẩn rất có sức hút, nhiều bạn nữ đưa nước cho cậu như vậy, thi đấu xong đều là đưa nước cho cậu.
Lục Lâm Vãn lần đầu tiên cảm thấy, Lục Hoài Chuẩn thật đúng là… hotboy??
Nhân khí này.
Thực ra thì, nếu nói thật, Lục Hoài Chuẩn thật đúng là gương mặt đẹp, cũng là một người tốt, sao lại có một cái miệng...
……
Lục Lâm Vãn vẫn luôn chờ Lục Hoài Chuẩn ở chỗ sân bóng rổ, lúc mặt trời chiều sắp ngả về tây, tất cả mọi người gần như đã về hết.
Lúc này Lục Hoài Chuẩn mới đi về phía Lục Lâm Vãn, Lục Lâm Vãn vừa định nói gì đó với anh, kết quả anh rất biếи ŧɦái cởϊ qυầи mình ra, lộ ra cậu nhỏ, lấy dây chun ra, ấn miệng Lục Lâm Vãn, tức giận nói: “Ăn dươиɠ ѵậŧ cho anh.”
Lục Lâm Vãn: “????”
……