Đậu Hòa dần bình tĩnh lại, loạng choạng đứng lên, vừa định nói thì một gia đinh cưỡi ngựa từ bờ sông bên kia chạy đến, thở hổn hển báo "Nhị lang quân Mã di nương đã lên thuyền đi rồi, hiện tại không tìm được thuyền nào để sử dụng, chúng tôi không thể đuổi theo được "
Nghe vậy, Đậu Hòa sững người. Rõ ràng nàng nên vui mừng vì di nương trốn thoát, nhưng bản thân lại thấy có chút trống trải.
Đầu nàng đang ngổn ngang bao suy nghĩ, nặng trĩụ
Đậu Bình Yến liếc nhìn nàng, nói với gia đinh "Nếu không đuổi kịp thì thôi. Người của ông Trương vẫn đang truy đuổi ở phố Trường Phúc, ngươi đi báo lại, bảo họ không cần tìm nữa, cứ về phủ trước. Còn về tứ cô nương, ta sẽ đưa nàng về."
Ông Trương là quản sự của phủ họ Đậụ Tối nay, khi nghe tin, Đậu Hồng nổi trận lôi đình, chỉ cử ông Trương đi truy đuổi. Lúc đó, Đậu Bình Yến cũng có mặt và đã xin được đi cùng.
Gia đinh gật đầu, thúc ngựa rời đi.
Đậu Bình Yến nhìn về phía bờ sông rộng lớn, chiếc thuyền nhỏ của Mã di nương và Trương Ngũ đã mất hút. Không biết chàng đang nghĩ gì, một lát sau mới quay lại, nhẹ nhàng phủi đi cát bụi dính trên tay áo Đậu Hòa.
"A tỷ, chúng ta về nhà thôi."
Chàng vỗ tay đứng dậy, tiện thể đỡ nàng một tay.
Sắc mặt Đậu Hòa đầy vẻ bối rối, không biết mình nên làm gì. Không hay không biết, nàng đã bị đệ đệ đẩy lên xe ngựa.
Khi xe ngựa rung lắc chuyển bánh, nàng như mới nhận ra, bất chợt nắm lấy Đậu Bình Yến "Không... ta không muốn về "
Tay áo bị nàng giữ chặt.
Đậu Bình Yến nhìn nàng, giọng an ủi "A tỷ, ta biết hết rồi. Nhưng chuyện Mã di nương tư thông không liên quan gì đến tỷ, tỷ cũng không biết chuyện này, chẳng ai trách được tỷ."
"Không... không phải..."
Nàng đột nhiên cụp mắt xuống, buông tay, cả người như quả bóng xì hơi. "Ta không phải con gái của phụ thân, di nương nói ta là..." Đậu Hòa khựng lại, lời như nghẹn lại trong cổ họng, không nói ra được. Đôi mắt nàng bắt đầu đỏ hoe, nghĩ đến di nương, nước mắt không kìm được, lặng lẽ rơi xuống tay.
Trong lúc đau lòng, vai nàng đột nhiên bị kéo ôm vào một vòng tay ấm áp, chắc chắn.
Người đó nhẹ nhàng vỗ lưng nàng. Đến khi nàng bớt nghẹn ngào, mới nhỏ giọng nói "Di nương bảo ta là con của người khác. Nhị đệ, ta tuyệt đối không thể về nhà. Mẹ ta làm cha mất mặt, nhà họ Đậu không chứa chấp ta được. Phụ thân nhất định sẽ bán ta đi, hoặc cho ta dải lụa trắng để tự kết liễụ.."
Đậu Hòa như chìm trong nỗi thất vọng, nước mắt thấm ướt cả một mảng lớn trước ngực chàng.
Bên trong xe ngựa tối mờ, mưa phùn bên ngoài hòa lẫn vào tiếng bánh xe lăn. Đậu Bình Yến vẫn giữ nàng trong vòng tay, như đang nghĩ gì đó. Một lát sau, chàng cười nhẹ, giọng ôn hòa "A tỷ nói bậy bạ gì vậy? Tỷ không biết gì hết, sao lại tự dựng lên câu chuyện về thân thế mình? Có ta đây, a tỷ đừng sợ..."
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, Mã di nương cũng đã rời đi, Đậu Hòa hoàn toàn không nghe vào tai lời chàng nói, miệng chỉ lẩm bẩm rằng mình không thể trở về.
Nàng hiểu quá rõ với thân thế như vậy, nếu quay về nhà sẽ phải đối mặt với những gì.
Năm đó, chỉ vì một câu nói liên quan đến quỷ thần, nàng đã bị đẩy ra trang trại, cô độc một mình với một bà tử. Hai năm ấy đã mài giũa nàng thành một tảng đá phẳng lì, cẩn trọng ít nói, lười biếng tránh đời. Nhưng giờ đây, khi biết được sự thật bất ngờ này, tâm trí nàng lại dao động mạnh mẽ.
Đậu Bình Yến thấy nàng lúc này tinh thần bất ổn, nếu không chiều theo ý, e rằng nàng sẽ nhảy khỏi xe mà chạy. Chàng không còn cách nào khác, đành dẹp bỏ ý định quay về phủ, bảo phu xe đổi hướng, tìm một khách điếm để nghỉ ngơi trước.
...
Lại nói đến Mã di nương lúc này đang ngồi trên bè tre của lão Từ, đã thành công cắt đuôi đám truy binh trên bờ.