⬅ Trước Tiếp ➡
Đêm tối trời, nàng bước về phía phòng của Mã di nương. Trước cửa, nàng gọi hai tiếng "Di nương, di nương..." Không nghe thấy ai trả lời, nàng đành đẩy cửa, bước vào gian phòng tối om.
Ánh sáng từ chiếc đèn lồng hắt xuống, bất ngờ soi rõ một thi thể nằm sóng soài trên sàn... Đậu Hòa sợ đến cứng đờ người, vội lấy tay bịt miệng lại để không hét lên.
Toàn thân nàng run rẩy, chưa kịp phản ứng thì một bàn tay bất ngờ vỗ lên vai nàng. Nàng lập tức hét lên, chân nhũn ra ngã xuống đất, hai tay vung loạn xạ "Ta không thấy gì... Ta không thấy gì hết "
"Ta đây "
Người đó vội ngồi xổm xuống bịt miệng nàng lại. Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Đậu Hòa mở bừng mắt, hóa ra là Mã di nương. Mã di nương hạ thấp giọng, ra hiệu cho nàng không được lên tiếng, sau đó lặng lẽ khép cửa lại.
Đậu Hòa sợ hãi đến mức không đứng dậy nổi. Trong khi đó, Mã di nương mò mẫm vào trong phòng, không biết đang tìm kiếm gì. Một lát sau, bà trở ra, nắm chặt tay nàng, vẻ mặt đầy lo lắng "Hòa tỷ nhi, mau, mau đi với ta Nhà họ Đậu không thể ở lại được nữa "
...
Thi thể bà lão nằm sóng soài trên sàn, vẻ mặt kinh hoàng và vội vã của Mã di nương khiến Đậu Hòa bàng hoàng. Nàng theo bản năng mà sợ hãi tột độ.
Chẳng lẽ di nương giết người rồi sao?
Mã di nương nắm chặt tay nàng, không có ý định giải thích, chỉ kéo Đậu Hòa đi thẳng ra ngoài.
Viện Lê Hương nằm ở phía tây của phủ họ Đậu, ra vài bước là tới cổng hông.
Ngày thường, cổng hông có sáu gã tiểu tư canh gác. Nhưng tối nay, vào lúc này, lại chẳng thấy ai.
Đậu Hòa bị Mã di nương kéo đi loạng choạng, trong lòng vừa hoảng vừa không kịp hỏi chuyện. Mã di nương lấy từ trong tay áo ra một chiếc chìa khóa, nhanh chóng mở khóa cổng, rồi kéo nàng ra ngoài.
Bầu trời tối đen, dưới mái hiên, những chiếc đèn lồng treo cao tỏa sáng.
Ngoài cổng có một chiếc xe ngựa đang đợi, trên ghế xe là người đánh xe. Đậu Hòa nhận ra đó là Trương Ngũ, người phu xe thường được chủ nhân sử dụng, thì đã bị Mã di nương đẩy lên xe.
Mã di nương cũng nhanh chóng lên xe, sau đó thò đầu ra ngoài, khẽ quát "Đi mau " Trương Ngũ nghe lệnh, lập tức vung roi thúc ngựa, xe lao vút đi.
Chiếc xe chạy rất nhanh, Đậu Hòa chưa kịp ngồi vững đã ngã nhào vào lòng Mã di nương. Mã di nương ôm chặt nàng, nghẹn ngào "Hòa tỷ nhi, Hòa tỷ nhi, lần này mẹ con ta sống hay chết đều phụ thuộc cả vào đây "
Đậu Hòa đến giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Nàng mơ hồ gỡ khỏi lòng di nương, hoảng sợ nhìn bà "Người... có phải người đã làm gì sai không? Sao Miêu bà tử lại nằm trên sàn? Di nương, người đừng làm con sợ, có phải người đã giết bà ấy không..."
Sắc mặt Mã di nương u ám, gật đầu rồi lại lắc đầụ
Thấy Đậu Hòa cuống lên, Mã di nương lập tức nói rõ "Không, ta không giết bà ấy. Miêu Kiều Phượng chỉ bị ta đánh thuốc mê thôi. Hòa tỷ nhi, người mà ta giết là kẻ khác "
Chiếc xe ngựa lắc lư dữ dội, giọng nói của Mã di nương cũng run rẩy theo "Con còn nhớ không, năm xưa lão phu nhân vô cùng mê tín. Khi con chín tuổi, trong nhà có một thầy bói mù đến xem tướng, nói con là điềm xấu, suýt nữa thì bắt con đi rồi Sau đó, ta nhờ một đạo sĩ khác đến thay thế hắn, nhờ vậy mới giữ được con, chỉ phải đưa ra trang trại sống hai năm."
Hai năm ở trang trại mờ mịt, khổ sở ấy, Đậu Hòa làm sao quên được. Nhưng nàng vẫn hoang mang, hỏi "Việc này thì liên quan gì?"
⬅ Trước Tiếp ➡