⬅ Trước Tiếp ➡
Đậu Hòa nghe mà cũng muốn bật cười, Đậu Vân Tranh còn chưa làm gì, vậy mà Xuân Oanh đã nghĩ xa đến mức đó, thật đúng là nàng ấy nghĩ ra được.
Đậu Hòa vừa định mở miệng, thì Miêu bà tử đã lên tiếng trước.
Miêu Xảo Phượng chỉ tay vào trán Xuân Oanh, cười mắng "Nha đầu này, chuyện còn chưa đủ rắc rối sao? Đại nương tử một ngày bận trăm công ngàn việc, quản hết nổi chuyện của các ngươi sao? Chỉ biết làm khổ cô nương thôi "
Viện Lê Hương nhỏ, trước kia hầu hạ Mã di nương chỉ có hai bà tử. Giờ Trang bà tử đi rồi, chỉ còn lại Miêu bà tử trụ lại nơi đây. Dù Miêu thị chỉ là một nô tỳ, nhưng bà đã nhìn Đậu Hòa lớn lên từ nhỏ, theo lời Mã di nương, họ cũng xem như nửa bậc trưởng bối, vì vậy Đậu Hòa luôn dành cho bà vài phần kính trọng.
Có Miêu bà tử ở bên Xuân Oanh, nàng cũng yên tâm phần nào.
Đậu Hòa ngủ một giấc trưa, khi tỉnh dậy đã là giữa giờ Mùi. Vừa chải đầu, nàng vừa tính toán những việc cần làm trong buổi chiềụ Định cầm trâm cài tóc lên búi, nhưng khi mở hộp trang sức, nàng bỗng phát hiện... miếng ngọc bội mà nàng đặt ở đó trước khi ngủ đã không cánh mà bay
Nàng vội vàng gọi Xuân Oanh. Đúng lúc nàng ấy đang bưng chậu nước bước vào phòng, nhìn thấy sắc mặt Đậu Hòa biến đổi, không khỏi lo lắng hỏi "Có chuyện gì vậy, cô nương?"
Sắc mặt Đậu Hòa tái đi "Buổi trưa... lúc ta ngủ, có ai vào phòng này không?"
Xuân Oanh đáp "Không có ai cả, suốt thời gian đó em vẫn ở ngoài phòng nấu nước pha trà. Nếu có ai vào, em nhất định sẽ báo cô nương."
Nàng ấy đặt chậu nước xuống, nhúng khăn vào nước rồi đưa cho Đậu Hòa. Bất chợt dừng lại, chợt nhớ ra điều gì, liền nói "Đúng rồi, có một người Lúc em ra ngoài đổ lá trà, đã gặp nha hoàn Linh Tỏa của tam cô nương. Nàng ta hỏi liệu có thể gặp cô nương hay không, em nói cô nương vẫn đang ngủ, thế là nàng ta rời đi."
"Linh Tỏa?" Đậu Hòa cau mày.
Xuân Oanh nhớ lại rồi nói tiếp "Đúng vậy, chỉ gặp nàng ta thôi. Nhưng nàng ta không hề vào phòng cô nương, rời đi rất nhanh mà..."
Đậu Hòa tức giận... không ngờ không mượn được thì Đậu Vân Tranh lại trực tiếp cướp đoạt. Nàng có thể không so đo chuyện cãi cọ vặt vãnh, nhưng nếu người ta đã ngang nhiên lấn lướt, nàng không thể cứ nhẫn nhịn mãi được, nếu không sau này sẽ bị chèn ép đến không còn chỗ đứng.
Phủ Thông phán đại nhân sao... Đậu Hòa nghĩ ngợi một chút, bỗng nhiên mỉm cười nói với Xuân Oanh "Chuẩn bị một chút, ta cũng muốn xem thử mẫu thân chọn cho Vân Tranh nhà nào."
...
Một buổi chiều tháng chín, thời tiết vẫn chưa quá lạnh, ánh nắng ấm áp phủ lên mặt đất.
Đậu Hòa đi qua mấy hành lang quanh co, trước mặt nàng là đình Hương Ngẫụ Để chiêu đãi khách từ phủ họ Ngụy, Vân Như Trân đã chuẩn bị một buổi tiệc thưởng hoa cúc tại sân trước. Trên mấy chiếc bàn dài vẽ sơn hoa sen được bày biện đủ các món trà bánh, còn có vô số chậu hoa quý, các nha hoàn và gia đinh đứng hầu hạ hai bên.
Khi Đậu Hòa đến, Đại nương tử đã rời đi, chỉ còn lại Đậu Vân Tranh và khách khứa.
Từ xa, nàng trông thấy bên chiếc ghế trúc bên phải bàn tiệc là một phụ nhân, có lẽ là chủ mẫu của nhà họ Ngụy.
Người phụ nữ ấy có gương mặt đầy đặn phúc hậu, lông mày thanh mảnh nhưng ánh mắt sắc bén, giữa trán có một điểm chu sa. Khoác trên người áo lụa tím than, cổ đeo chuỗi ngọc trai sáng bóng, chỉ cần ngồi trên ghế trúc cũng đã toát lên vẻ uy nghi khiến người khác không dám đến gần.
Lúc này, Đậu Vân Tranh cúi đầu đứng trước mặt bà ta.
Ngụy Đại nương tử đang nắm tay Đậu Vân Tranh, không biết đang nói gì mà vừa nói vừa cười, khiến khuôn mặt nàng ta đỏ bừng.
Chờ thêm một lát, Ngụy Đại nương tử đứng dậy, dường như muốn đi giải khuây, Đậu Vân Tranh liền gọi một nha hoàn đến đưa bà ta đi.
⬅ Trước Tiếp ➡