Đợi chàng đi rồi, Đậu Hòa liền lấy khăn che miệng, cố ý ho khan mấy tiếng. Xương thúc nghe thấy, nhìn nàng với vẻ lo lắng, than thở "Tiểu thư, sao lại bệnh đến mức này? Lão nô đã cho người gọi Xuân Oanh đến rồi, không biết sao nha đầu đó vẫn chưa tới."
Nào ngờ vừa nhắc đã thấy tới.
Xương thúc vừa dứt lời, liền có một bóng người chạy tới, quỳ sụp dưới chân nàng, ôm lấy nàng khóc lóc đáng thương "Tiểu thư, cuối cùng người cũng về rồi "
Thấy Xuân Oanh còn định khóc tiếp, chưa đợi Đậu Hòa nói gì, Xương thúc đã kéo nàng ấy dậy, cau mày trách "Đủ rồi, nhiều người đang nhìn đấy, khóc lóc thế này còn ra thể thống gì nữa? Đừng để tiểu thư mất mặt "
Xương thúc rất được Đậu Hồng và Vân thị coi trọng, dù là gia nô nhưng trong phủ cũng có tiếng nói. Lời ông vừa dứt, Xuân Oanh liền im bặt, ngoan ngoãn khoác áo cho Đậu Hòa rồi cúi đầu đứng sang một bên.
Đậu Hòa lặng lẽ vỗ nhẹ lên lưng Xuân Oanh, trong lòng cảm thấy kỳ lạ. Vì sao Chủ quân chỉ gọi đệ đệ đến mà không gọi nàng? Mã di nương đã bỏ trốn, nàng cũng đã trở về, lẽ ra cơn giận của ông ấy phải trút lên đầu nàng mới phải.
Xương thúc là người thường xuyên hầu hạ bên cạnh Đậu Hồng, ông hẳn hiểu được tâm tư của chủ nhân.
Đậu Hòa vừa định hỏi Xương thúc về tình hình bên Chủ quân, bỗng thấy từ hướng đông có người cầm đèn lồng đi tới. Ánh trăng lờ mờ, không nhìn rõ y phục nàng ta mặc, nhưng với dáng người mảnh mai, búi tóc song kế, trông giống một nha hoàn.
Nha hoàn đó đi rất chậm rãi, dáng vẻ đoan trang, không hề vội vàng, như thể đã biết trước có việc cần đến.
Dáng đi tao nhã, không thua kém tiểu thư khuê các, Đậu Hòa chỉ từng thấy ở một người, là đại nha hoàn bên cạnh Đại nương tử, Bình Thúy.
Bình Thúy là mặt mũi của Đại nương tử, là đại nha hoàn hạng nhất, ngay cả Xương thúc gặp nàng ta cũng phải nể nang vài phần.
Ông khẽ xuýt xoa, lập tức nở nụ cười tiến tới "Bình Thúy cô nương, muộn vậy mà cô phải đi một quãng đường xa thế này sao? Có việc gì cần cứ bảo mấy nha hoàn nhỏ đi là được mà "
Bình Thúy khẽ cười, giọng nói điềm đạm "Đại nương tử dặn dò chuyện quan trọng, làm sao có thể để nha hoàn nhỏ làm được. Nhỡ đâu chúng lơ đãng làm sai lời, ta chịu không nổi trách nhiệm đâụ"
Bình Thúy khẽ cười khẩy nhưng không nói nhiều, trực tiếp bước qua Trường thúc. Khi đến trước mặt Đậu Hòa, ánh đèn lồng chiếu rọi, nàng ta tỏ vẻ ngạc nhiên đầy giọng điệu mỉa mai "Đây là tứ cô nương ngày trước sao? Ta suýt chút nữa không nhận ra. Nhìn kỹ lại, hình như thật sự không giống mấy vị cô nương trong phủ chút nào."
Nói xong, nàng ta vẫy tay "Nhanh đi thay y phục đi, đại nương tử gọi cô đến chính sảnh, có chuyện muốn hỏi."
Ánh mắt của Bình Thúy làm Đậu Hòa cảm thấy không thoải mái.
Trước đây, khi nàng sống trong phủ như một người vô hình, Bình Thúy chẳng thèm để ý đến nàng. Bây giờ thì lại khác, nhưng cách nhìn như thể đang xem một thứ gì đó kỳ lạ.
Nhưng có sao đâu chứ?
Đậu Hòa biết mình thân phận thấp kém, hiện tại lại ở trong tình cảnh éo le như thế, trong nhà nào còn chỗ cho nàng lên tiếng? Bình Thúy vốn không ưa nàng, liệu đại nương tử có thật sự gọi nàng đến, hay chỉ là một cái bẫy? Lời này chỉ có thể tin một phần ba.
Suy nghĩ nhanh chóng lướt qua trong đầu, nàng khẽ che miệng ho khan, yếu ớt nói "Chỉ e bây giờ ta phải đợi Chủ quân xử lý xong, rồi mới có thể đến gặp đại nương tử..."
Bình Thúy bật cười khinh miệt "Còn đợi gì nữa? Chủ quân đã có dự tính từ trước rồi Cô cứ đến gặp đại nương tử là tự khắc biết số phận của mình. Ta khuyên cô đừng chậm trễ, kẻo làm đại nương tử mất kiên nhẫn "
Nói xong, Bình Thúy cũng chẳng buồn để ý thêm, nghênh ngang bỏ đi.