Tin tức ập đến quá mức bất ngờ, cái tên đã lâu không gặp đột nhiên xuất hiện trước mắt, Đàn Mạt nhìn tin nhắn trong nhóm chat, bàn tay cầm điện thoại run lên, đôi mắt dậy sóng dữ dội.
Trong nhóm chat, sau khi nghe thấy tin này, rất nhiều người thường xuyên lặn mất tăm đều nhảy ra, ai mà không biết cái tên Tạ Kỳ Thâm này chứ? Mọi người nhao nhao kinh ngạc kêu lên
Tạ Kỳ Thâm? Anh ta về nước rồi?
Trời ơi, anh ta về rồi, tôi đã cảm thấy gần đây tập đoàn Cao Sáng sắp có sự thay đổi, nói không chừng Tạ Kỳ Thâm trở về là để tiếp quản Cao Sáng đó.
Với khả năng của anh ta, có khi cả giới kinh doanh của thành phố Lệ cũng không đủ để anh ta chơi đùa, lòng dạ của người này sâu lắm.
Đừng nói về chuyện làm ăn nữa, với ngoại hình của Tạ Kỳ Thâm, không phải cũng sẽ có thể tùy ý chơi đùa phụ nữ sao?
…
Đàn Mạt không tiếp tục xem cuộc trò chuyện của bọn họ nữa, cô khoá màn hình điện thoại rồi ném sang một bên, cụp mắt xuống, ánh mắt không có tiêu cự.
Sáng nay vừa mơ thấy anh, thế mà anh đã về nước rồi…
Có cần trùng hợp như vậy không.
Giấc mơ nhẹ nhàng đó lại hiện ra trong đầu cô lần nữa, Đàn Mạt vội cắn một miếng bánh mì, cúi đầu nhai, bình ổn lại nhịp tim không ổn định của mình.
Không liên quan gì đến cô cả, đừng nghĩ nữa.
Đàn Mạt vội vàng lấy bản kế hoạch ra, coi lại nội dung liên quan đến việc hợp tác chiều nay, không bao lâu đã ném những chuyện khác ra sau đầụ
Hai mươi phút sau, chiếc xe đã đến câu lạc bộ Thiên Sơn Thuỷ.
Đàn Mạt xuống xe, đi vào cửa lớn.
Phục vụ cung kính bước lên, dẫn cô đi vào trong, sau khi đi qua hành lang uốn lượn hình vòm màu đỏ thẫm, thì sẽ nhìn thấy một khoảng trời đất khác ở bên trong.
Sân vườn hòn non bộ, có gian hàng và ao hồ, sân vườn được thiết kế theo kiểu Trung mở rộng như một căn nhà cổ tư nhân, tao nhã và thanh tịnh, là một trong những câu lạc bộ cao cấp nhất của thành phố Lệ, người trong giới thượng lưu thường xuyên đến đây để bàn chuyện, vừa yên tĩnh lại riêng tư.
Đàn Mạt chọn một gốc cây có bày bàn trà và ghế gỗ để ngồi xuống, gọi một phần trà và bánh phô mai.
Ánh mặt trời dịu nhẹ, gió thổi man mác, ngồi ở đây trông giống như đến để hóng mát mua vui vậy.
Đàn Mạt đợi một lúc mà vẫn không thấy ai đến.
Cô nhìn thời gian, đã trễ mười phút rồi.
Chẳng lẽ người của TOC lại muốn cho cô leo cây?
Đàn Mạt tức đến muốn bứt hết tóc của đối phương.
Cô vừa định gọi điện thoại để hỏi, một giọng nam mang theo vẻ nghi ngờ vang lên “Cô là sinh viên của đại học F?”
Đàn Mạt ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông mang cặp tài liệu, cô đè cảm xúc lại, đứng dậy mỉm cười gật đầu “Đúng vậy, tôi là Đàn Mạt, anh là giám đốc Thôi của TOC?”
“Đúng vậy.”
Đàn Mạt mời anh ta ngồi xuống. Người đàn ông đánh giá cô một cái, dí dỏm nói “Trường các cô cử một sinh viên non nớt như cô đến bàn chuyện à.”
Đàn Mạt ngẩn ra một lúc, cong môi cười “Xin lỗi, hy vọng việc trao đổi với tôi sẽ không khiến anh quá hạ mình.”