⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lúc ngẩn ngơ, những chuyện xảy ra tối hôm qua ghép thành ký ức hoàn chỉnh trong đầu cô.
Cô uống say rồi đến tìm Tạ Kỳ Thâm, bị anh đưa về phòng, cô và anh nói về chuyện biểu diễn máy bay không người lái, sau đó cô nhớ mình đang đợi anh xem bản kế hoạch, nhưng cô buồn ngủ quá, hình như ngủ quên mất…
Đàn Mạt vén chăn xuống giường, vội vàng hoảng hốt đi ra phòng khách.
Bốn bề yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe thấy, cô đi ra phòng khách, không nhìn thấy Tạ Kỳ Thâm đâu, sau đó chú ý đến tờ giấy để trên bàn trà.
Tôi đến tập đoàn đây, bữa sáng ở trong phòng ăn, hôm nay sẽ có người của Cao Sáng liên lạc với em – Tạ Kỳ Thâm.
Chắc là người này sáng sớm đã đi rồi.
Đàn Mạt nhìn về phía sofa, cô nhớ tối hôm qua cô ngủ quên trên sofa mà, nhưng sáng nay lại tỉnh dậy trong phòng ngủ.
Vậy chỉ có một khả năng, đó là Tạ Kỳ Thâm bế cô vào phòng…
Mặt Đàn Mạt như bị chọc thủng một lỗ, rót hơi nóng vào, vừa xấu hổ vừa quẫn bách, hối hận vì mình đã đến tìm anh sau khi uống rượụ
Đàn Mạt cầm túi xách của mình trở về phòng, mau chóng tắm rửa sửa soạn một lúc, cô không ăn sáng, nghĩ rằng mau chóng rời khỏi đây thì thích hợp hơn.
Trước khi đi, Đàn Mạt ngẫm nghĩ cân nhắc câu chữ một lúc lâu, gửi một tin nhắn cho Tạ Kỳ Thâm Tối qua làm phiền anh rồi, cảm ơn về bữa sáng, em về chung cư trước đây.
Không bao lâu sau, cô nhận được câu trả lời cực kỳ đơn giản của anh
Ừ.
Giọng điệu của anh bình thản mà xa cách.
Ngược lại khiến cô giống như đang giả vờ kiểu cách quá.
Đàn Mạt đột nhiên nhớ đến tối hôm qua, Kỷ Thư nói lúc trước Tạ Kỳ Thâm rất chiều chuộng cô.
Đúng vậy, lúc đầu khi cô quen biết Tạ Kỳ Thâm là bởi vì anh được người ta nhờ vả, chăm sóc cho cô nhóc đang học cấp ba là cô.
Cô cũng biết rằng, dù là quá khứ hay hiện tại, từ đầu đến cuối anh cũng chỉ dừng lại ở mức đó với cô, không hề có gì khác.
Đàn Mạt chậm rãi thở ra một hơi, khoá màn hình điện thoại.

Sau khi từ khách sạn về chung cư, không bao lâu sao, nhân viên của Cao Sáng quả nhiên đã gọi điện thoại đến hẹn gặp cô để bàn chuyện.
Sáng ngày hôm sau, hai bên hẹn gặp ở một quán cà phê, nhân viên của Cao Sáng tỏ thái độ vô cùng thân thiện, đầy thành ý, thậm chí bọn họ còn đưa ra cái giá thấp hơn TOC gần một nửa.
Đàn Mạt ngạc nhiên, không nhịn được mà hỏi
“Đây là… giá cả thông thường sao?”
Chắc Tạ Kỳ Thâm không có nói gì sau lưng chứ?
Cô gái kia ngẩn ra một lúc, cười nói “Đúng vậy, đây là giá cả bình thường của chúng tôi, cô cảm thấy vẫn chưa hài lòng sao?”
“Không có không có.”
Cô quá hài lòng luôn đó.
Sau khi bàn công việc xong, Đàn Mạt nói sẽ báo cáo phương án của bọn họ cho phía nhà trường, để nhà trường định đoạt.
Sau khi rời khỏi quán cà phê, Đàn Mạt nghĩ đến một chuyện, do dự một lúc, gọi một chiếc xe taxi.
“Bác tài, đến Phú Vinh Cảng Thành.”
“Được.”
Sau khi vào thu, gần đây nhiệt độ xuống thấp, Đàn Mạt muốn về nhà họ Đàn lấy vài bộ đồ mùa thu, học kỳ này lúc dọn ra ngoài, cô không có đem theo nhiều đồ lắm.

⬅ Trước Tiếp ➡