Ba Hứa là người có ánh mắt sắc bén, ông đều gật đầu nói con rể mình sao có thể thua kém được. Chỉ là mẹ Hứa không thể nào hiểu được, hai người đã kết hôn nhiều năm như vậy, mãi vẫn không chịu sinh con, rốt cuộc là bởi vì lý do gì.
Có con sau ba mươi tuổi sẽ không tốt cho quá trình phục hồi thể chất của cô.
Ngay khi hai người họ đang nói chuyện, người đang năm trên giường bệnh kia, mí mắt khẽ động, từ từ mở hai mắt ra.
"Anh tỉnh rồi." Hứa Dung Âm đứng dậy đi tới nhìn anh, "Cso phải anh muốn uống nước không? Có khát nước không?"
Mấy ngày nay, thỉnh thoảng Đinh Tuần cũng sẽ tỉnh lại. Nhưng thời gian không dài, phản hồi tương đối chậm. Hứa Dung Âm sẽ nói chuyện với anh, nhưng về cơ bản là cô nói còn anh lắng nghe.
Đinh Tuần gật đầu, cổ họng phát ra tiếng khàn khàn.
Thấy anh đã tỉnh, mẹ Hứa cũng không ở lại nữa, dặn dò vài câu liền rời đi. Hứa Dung Âm lấy ra món canh gà vừa rồi bà mang tới.
"Đây là canh mẹ ninh ở nhà." Hứa Dung Âm đặt bát lên bàn bên cạnh trước, ngồi xuống kê gối phía sau lưng cho anh.
Đinh Tuần thấy cô đến gần, khoảng cách đột nhiên bị kéo lại gần, mái tóc dài rủ xuống, vài sợi rơi vào lòng bàn tay của anh, mềm mại mang theo mùi thơm của dầu gội.
Anh phối hợp với Hứa Dung Âm để cô đỡ mình ngồi dậy, nhưng lòng bàn tay lại ngứa ngáy tê dại, đầu ngón tay không khỏi co quắp lại. Nhưng Hứa Dung Âm không phát hiện ra, sau khi đặt gối phía sau lưng anh, cô lại bưng bát canh gà lên.
Mái tóc đen dài mềm mại quấn quanh ngón tay anh, lướt qua những đốt ngón tay mảnh khảnh, nhưng những đầu ngón tay cho dù có khép lại không lưu lại được hương thơm.
Sau khi Hứa Dung Âm sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, cô quay lại, thấy anh đang nhìn chằm chằm vào ngón tay mình.
"Có chuyện gì vậy?" Cô hỏi.
Đinh Tuần ngước mắt lên, ánh mắt của hai người bất ngờ va vào nhau, Hứa Dung Âm phát hiện cảm xúc ngủ yên trong mắt anh có phần lạc lõng và trìu mến khó tả.
Đinh Tuần ngừng một chút, cố nén cảm xúc: "Không có gì."
Có lẽ bởi vì bác sĩ nói trí nhớ có Đinh Tuần chỉ dừng lại ở năm mười tám tuổi, Hứa Dung Âm nhìn vào đôi mắt của anh đã rõ ràng hơn trước, bớt lạnh lùng và sắc bén.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nhưng khí chất của một người là thứ lắng đọng lại theo năm tháng, có lẽ nào dễ dàng thay đổi.
Ngay cả khi Đinh Tuần mất trí nhớ, cảm giác uy hiếp của một kẻ sát phạt quyết đoán trên thương trường vẫn còn sót lại.
Lúc này Hứa Dung Âm nhìn về phía anh, bị ánh mắt sắc bén của anh nhìn chằm chằm như vậy, trong lòng cô không khỏi run lên.
Cô chỉ đơn giản là nhìn đi chỗ khác.
"Ngồi ở độ cao này có thoải mái không?" Bởi vì anh muốn uống canh, nếu để anh nằm uống cũng không tốt, Hứa Dung Âm điều chỉnh độ cao của giường bệnh.
Đinh Tuần không trả lời, chỉ nhìn cô với đôi mắt sắc bén, khuôn mặt của Hứa Dung Âm có chút nóng ran.
Tư thế đút cnh quá gần, cô có thể ngửi thấy mùi hương trên người của anh, mùi hương mát lạnh còn xen lẫn với cả mùi của bệnh viện.