Đinh Tuần cảm thấy đau đầu như búa bổ. Ý thức của anh vẫn còn mơ hồ, thân thể vẫn còn cảm giác, mỗi ngày đều có thể nghe được có người đang cùng mình nói chuyện, hơn nữa còn giúp anh lau người.
Đôi khi đó là tiếng một người phụ nữ khóc nức nở bên tai, nức nở đọc những cuốn sách họ đã đọc cùng nhau, nói về cùng một bộ phim họ đã xem, hay là những điều nhỏ nhặt mà họ đã có với nhau..
Là Hứa Dung Âm.
Cô gái mặc đồ thể thao màu trắng với mái tóc đuôi ngựa cao đang mang thùng nước khoáng bên ngoài sân điền kinh.
Trông cô rất gầy, tay chân mảnh khảnh, thùng nước khoáng mấy chục chai cũng không tìm được người bê, đành cắn răng khiêng về đại bản doanh. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tóc gáy ướt đẫm mồ hôi.
Đinh Tuần biết cô, hai người bọn họ học cùng trường cấp ba, chỉ là khác lớp. Nhưng sau khi được nhận vào trường đại học, ảnh thẻ của hai người đều được dán chung một cột trong bảng vàng vinh danh.
Hứa Dung Âm năm đó là trạng nguyên của khoa văn. Một cô bé gầy gò và ốm yếu, ít nói và xinh đẹp, là một người ngoan ngoãn nhưng rất hay ngại ngùng.
Có mấy lần Đinh Tuần đi đường vòng tới hành lang của lớp cô uống nước, mượn cơ hội này tình cờ gặp mặt, nhưng chưa từng thành công.
Chẳng phải vì điều gì khác, dường như mỗi lần nhìn thấy người lạ khác giới, cô đều sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương, anh còn chưa kịp mở miệng cô đã cúi đầu bỏ chạy.
Khi hai người gặp lại nhau, bọn họ đã nộp đơn vào cùng một trường đại học.
Đinh Tuần cúi đầu mím môi cười, muốn giúp cô. Nhưng cuối cùng, anh lại mượn thẻ tình nguyện của người khác đi qua.
"Dung Âm.."
Anh nghe thấy cô vừa nói vừa gọi mình, anh rất muốn vương tay ra, giúp cô lau đi mồ hôi ở trên cổ nhưng cho dù có làm thế nào cũng không được.
Lục phủ ngũ tạng và cả đầu đều đau vô cùng.
Hứa Dung Âm ở trong bệnh viện hai tháng.
Bác sĩ đã kiểm tra cơ thể anh nói không có vấn đề gì lớn. Tay chân vẫn bình thường, vết thương bên ngoài gần như lành hẳn, chỉ có điều máu đông trong đầu dường như vẫn chưa tan hoàn toàn, cho nên anh vẫn còn hôn mê.
Hứa Dung Âm không còn hy vọng anh sẽ tỉnh lại, cô chỉ nghĩ rằng nếu anh nằm như vậy cả đời, cô sẽ chăm sóc anh đến hết đời. Tuy nhiên, buổi sáng ngay khi vừa mới tỉnh dậy, cô nhận thấy ngón tay anh đang cử động, dường như anh vẫn đang gọi tên cô.
"Dung Âm.." Giọng anh rất khàn, khó có thể nghe rõ hai từ này, nhưng Hứa Dung Âm lại nghe thấy.
Cô kích động bấm chuông gọi bác sĩ và y tá tới, không nhịn được nước mắt lại rơi lã chã.
Nhưng một giây khi Đinh Tuần hoàn toàn tỉnh lại, Hứa Dung Âm không khỏi sửng sốt.
Bởi vì anh.. Hình như không nhớ gì cả.
Lần đầu tiên tỉnh lại, ý thức của anh vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cũng không kéo dài bao lâu. Sau khi bác sĩ kiểm tra, anh ta gọi Hứa Dung Âm ra ngoài hành lang và giải thích tình hình.
Những thuật ngữ chuyên môn cô nghe không hiểu, mà chỉ mơ hồ hiểu được năm từ "mất trí nhớ tạm thời".