Sở dĩ Kỷ Lâm Phong nói như vậy, là bởi vì cuối năm ngoái, mẹ Kỷ đã lừa anh ra nhà hàng ăn cơm, nói một cách hoa mĩ là “gia đình ăn cơm chung”. Kết quả thì đó lại là một buổi xem mắt Hồng Môn Yến mà anh chẳng hề hay biết gì. Vì không thành được, mẹ Kỷ lại cứ thích lải nhải thúc giục anh tìm bạn gái, Kỷ Lâm Phong rất phiền não, qua hết mùa xuân thì dứt khoát chuyển nhà sống một mình.
Mẹ Kỷ vừa nghe lời nói của con trai mình xong, nhớ đến hành động trước đây của mình, không kiềm được sự quẫn bách: “Được rồi, mẹ là bếp trưởng, con cứ yên tâm đi.”
Kỷ Lâm Phong vừa nghe vậy đã đồng ý ngay, thuận thế nói: “Con rất thích thức ăn do mẹ nấu, bên ngoài sao có thể so với tay nghề của mẹ được.”
“Đó là đương nhiên, tay nghề của mẹ không tệ chút nào đâu.” Mẹ Kỷ nâng cao tông giọng: “Ông Kỷ, ngày mai mua thêm mấy thứ thức ăn nữa… Con trai, ngày mai nhớ để bụng đói, buổi tối sẽ để cho con ăn một bữa thỏa thích.”
Mẹ Kỷ ngồi cảm thán địa vị gia đình của mình: Từ lúc con trai dọn ra ngoài ở, không ăn cơm do bà nấu nữa, để ăn được nó cũng phải là người có dính ké hào quang của con trai bà…
Cúp điện thoại, Kỷ Lâm Phong nghĩ, tốt nhất ngày mai chỉ là một bữa cơm thuần túy, không muốn có cái chuyện thúc giục tìm đối tượng, thúc giục kết hôn.
---
Thúc Giục Xem Mắt
Sự thật chứng minh rằng, Kỷ Lâm Phong đã đánh giá thấp sự kiên nhẫn của mẹ Kỷ về chuyện chung thân đại sự.
Tại nhà họ Kỷ, sau khi ăn xong, ba Kỷ, mẹ Kỷ, Kỷ Lâm Phong, một nhà ba miệng ngồi trên ghế sofa. Mở tivi lên, mẹ Kỷ không quan tâm bất kì thứ gì, Kỷ Lâm Phong càng không có tâm tư chú ý đến. Chỉ có ba Kỷ đang hăng say nhìn tivi chằm chằm, để “chiến trường” lại cho hai mẹ con anh.
“Tại sao con lại cứ bài xích việc xem mắt như vậy chứ? Con gái người ta có vẻ ngoài xinh, tính cách tốt, đi gặp mặt tiếp xúc một chút sẽ rơi mất miếng thịt nào của con à?” Mẹ Kỷ bị dáng vẻ dầu muối không thấm của Kỷ Lâm Phong chọc giận, bà bưng cốc nước lên uống một ngụm cho nhuận giọng, nói tiếp: “Con nói xem con cũng lớn thế này rồi, nếu không tìm bạn gái thì chờ đến khi nào? Khác với những người trẻ tuổi khác, kết hôn và sinh con muộn à? Khi đó sợ rằng cả mẹ và ba con đều quá già, ngay cả đứa cháu cũng bế không nổi!”
“Con không nói là không tìm bạn gái, mẹ xem mẹ đã kéo con đến nơi nào ạ.”
“Nếu muốn tìm, thì tích cực lên chút đi. Giới thiệu cô gái khác cho con mà con không hiểu, ngày nào cũng bận rộn không ở nhà, bạn gái cũng không thể từ trên trời rơi xuống được?”
“Mấy chuyện thế này phải dựa vào duyên phận, mẹ không thể gấp gáp được.” Kỷ Lâm Phong cố gắng nhẫn nhịn, “Không phải trước kia mẹ và ba đều khuyên nhủ con nên lấy việc học và sự nghiệp làm trọng tâm, không nên lãng phí thời gian vào việc yêu đương sao? Con mới tốt nghiệp bao lâu chứ, bây giờ phải lập tức đưa bạn gái về nhà rồi kết hôn sinh con ạ, thế thì không phải đang làm khó người khác à mẹ?”