Một người đàn ông mặc bộ quần áo thể thao màu trắng từ bên trái Sở Hòa chạy về phía trước, chờ đến khi cô nghiêm túc nhìn sang, chỉ thấy một bóng lưng rộng lớn đang không ngừng xa dần. Làn da của người đàn ông trắng, bắp chân thon dài có lực, đường cong đẹp mắt, những bắp thịt trên chân chuyển động nhẹ theo động tác chạy bộ. Bàn tay Sở Hòa ngứa ngáy, có một sự kích động muốn vẽ lại bóng lưng này.
Không biết anh có còn chạy về phía bên này nữa không, Sở Hòa nhìn về phía trước ở đường đua bên trái, thử chờ đợi.
Không bao lâu, một bóng người màu trắng xuất hiện trong tầm mắt lần nữa. Một bước, hai bước, ba bước….Càng ngày càng gần, dáng vẻ người đàn ông này đẹp trai tựa như bước ra từ trong phim điện ảnh, biểu hiện các chi tiết rõ ràng.
Khuôn mặt anh trắng, trên trán có vài giọt mồ hôi, hệt như một viên ngọc được gột rửa sạch sẽ bằng nước. Trên trán có mấy sợi tóc bị thấm ướt mồ hôi rũ xuống, hai hàng lông mày thẳng tắp dày rậm, cũng đen nhánh như tóc anh vậy. Đôi mắt đen tuyền tỏa sáng. Thời điểm anh đi qua trước mặt Sở Hòa, đường cong gò má nhấp nhô lên xuống như một dãy núi trùng điệp trong mắt Sở Hòa —– chóp mũi cao, sống mũi thẳng tắp.
Sở Hoà dùng ánh mắt nhanh nhẹn như máy ảnh của mình ghi nhớ lại tướng mạo của người đàn ông. Mãi đến khi bóng dáng anh dần rời xa khỏi tầm mắt, Sở Hòa nhanh chóng mở cuốn sổ phác thảo ra, lập tức vẽ lại không chút suy nghĩ.
---
Lần Đầu Gặp Cô
Khuôn mặt người đàn ông không có biểu cảm gì, nhưng ngũ quan lại xuất chúng, thân hình cực tốt. Vẽ xong một bức tranh toàn thân ở phía một bên sườn mặt, Sở Hòa vẫn chưa đã ghiền, lại vẽ thêm một bức tranh toàn thân từ phía chính diện.
Bôi lại bôi, Sở Hòa luôn cảm giác mình vẽ khuôn mặt vẫn chưa tốt lắm. Cũng không phải nói là vẽ không tốt, phải nói là vẽ không giống, có hình dáng nhưng lại vô hồn.
Sở Hòa xoắn xuýt trong phút chốc, vẫn quyết định xóa sạch bức tranh. Tay vừa định thực hiện động tác, thì cuốn sổ phác thảo vốn nằm trên đầu gối lại bị một người lấy đi.
Sở Hòa kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía người đó. Khuôn mặt người trong bức vẽ trùng khớp với người đang đứng trước mặt.
“Họa sĩ đều thích tùy tiện vẽ tranh mà chưa được sự đồng ý của người khác sao?” Kỷ Lâm Phong liếc mắt nhìn bức tranh trên cuốn sổ phác họa, nhàn nhạt mở miệng.
Thái độ và lời nói lạnh lùng thể hiện sự hẹp hòi, giọng nói bất mãn nhưng lại dễ nghe.
Sở Hòa muốn nói gì đó, đột nhiên nghĩ đến việc nếu ngồi trên ghế mà mở miệng thì chẳng phải khí thế sẽ thấp hơn anh đó sao?
Vì vậy Sở Hòa đứng thẳng người lên, đáp lại bằng một câu hỏi: “Nhà tư bản đều thích tự tiện cướp lấy đồ vật của người khác mà chưa có sự đồng ý à?”
Thân phận “nhà tư bản” là do Sở Hòa đoán mò, giật lại quyển sổ mà không nói một tiếng, chắc chắn một nhà tư bản lớn mạnh sẽ không bỏ chạy.