tiểu thuyết tinh yêu tổng tài – nơi khám phá những ngôn từ miêu tả hình thể chân thật nhất cũng như giúp bạn có thêm nhiều về kho ngôn luận của mình về sau . Đây là kỳ vọng mà ha ha truyện mong muốn đen đến cho bạn.
Sở Hòa do dự một hồi: “Được thôi.”
“Ngày nào cậu cũng ngồi ở nhà vẽ tranh, bạn mới còn không làm quen được, huống chi là bạn trai. Nếu không ra ngoài chơi, tớ sợ cậu sẽ mắc chứng tự bế mất thôi.”
“Nào có khoa trương như vậy chứ?….Nhưng mấy ngày trước tớ có nhìn thấy một người rất đẹp trai trên đường đó, anh ta sống chung một tiểu khu với tớ.”
“Không tệ nha, cận thủy lâu đài mà, có thể bắt anh ta lại!” Bộ não của Hứa Lộ Bạch lại bắt đầu rục rịch.
“Cái gì vậy…… Không có chuyện gì xảy ra cả.” Sở Hòa buồn cười nói: “Cậu lại bắt đầu nghĩ xa xăm rồi đấy.”
“Không đúng, đây chính là vận đào hoa của cậu mà…”
Viết truyện nên nhìn cái gì cũng nghĩ ra câu chuyện cả, chờ đến khi Hứa Lộ Bạch nói ra đã không thể kiềm lại được nữa, Sở Hòa đứng dậy đẩy cô nàng một cái: “Được rồi, chúng ta ngồi lâu quá đấy, đi ra ngoài một lúc đi.”
“Được thôi.” Hứa Lộ Bạch đứng dậy cầm theo túi xách, “Đi nào, đi dạo phố nha.”
__
Chương thứ hai không có nam chính, nhớ anh ấy quá.
Xem thường nam chính, vì phúc lợi bốn chương nên đừng do dự mà để lại bình luận.
Spoil: Chương tiếp theo nam chính sẽ xuất hiện, bối cảnh…..
---
Đi Dạo Phố
Mặt trời đã lặn về Tây, không nhìn thấy chiếc bóng chính mình nữa. Sắc trời dần dần tối lại, có thể mơ hồ nhìn thấy một góc trăng khuyết mờ nhạt trên bầu trời xám tro, đợi mây mù tản ra, một vầng trăng khuyết cong cong xinh xinh treo lơ lửng trên bầu trời, xinh xắn và đẹp đẽ.
Sở Hòa và Hứa Lộ Bạch tay trong tay bước ra khỏi nhà hàng. Dường như ở khu vực này đều chỉ phân bố các quán ăn, có quán bán lẩu, nhà hàng món Tây, cửa hàng ẩm thực Nhật Bản, vân vân, có thể nói đây là một con đường bán thức ăn ngon. Đi dọc theo con đường này vào bên trong, rẽ phải ở cuối con phố, bên trong có trung tâm thương mại, khu trò chơi điện tử, trung tâm thể dục, rạp chiếu phim điện ảnh, vân vân. Sở Hòa và Hứa Lộ Bạch vẫn thường xuyên đến đây ăn cơm, sau khi xong thì đi dạo chơi trong thành phố một lúc.
Mặc dù trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng đèn đường trên con phố đã lần lướt sáng lên. Người đi đường và xe cộ lui tới nối đuôi nhau không dứt, đi ngang qua mỗi cửa tiệm đều thấy đèn đuốc bên trong sáng trưng.
Ở phía trước, một nam một nữ, một trước một sau đi ra từ một nhà hàng món Tây. Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, vóc dáng cao lớn, hai chân dài thẳng. Người phụ nữ mặc một chiếc đầm trắng, vóc người lại cao gầy, vô cùng nhỏ nhắn. Nhìn từ xa thì hai người họ như thể mang đồ cặp vậy.
Sở Hòa không hề cố ý quan sát người khác, nhưng phần lớn người học mĩ thuật đều có sự quan sát mạnh mẽ, vô cùng nhạy cảm đối với hình thể.
Sở Hòa đang muốn rời tầm mắt đi, người đàn ông cách đó không xa vừa khéo quay mặt sang phía bên này.