Trì Lục nhận được tin nhắn Quý Thanh Ảnh gửi là lúc đang ở sân bay, cô vừa kết thúc một show thời trang kéo dài tận hai ngày, bây giờ buồn ngủ đến mức mí mắt sắp va vào nhaụ
Ngáp một hơi dài, cô cố gắng gượng dậy mở wechat. Sau khi thấy được nội dung gửi đến, cô hơi sững người lại.
Quý Thanh Ảnh Trợ lý cậu đặt khách sạn có xa không? Tớ nghe nói ngày mai bên đó sẽ có buổi họp báo chương trình trên TV.
Quý Thanh Ảnh Còn nghe nói mời được mấy vị khách quý, trong đó có một người cậu rất quen.
Trì Lục nhìn chằm chằm dòng tin nhắn úp úp mở mở một lúc lâu, mới trả lời Thì liên quan gì tới tớ?
Quý Thanh Ảnh Không tò mò à? Vậy tớ đưa vé mời cho người khác nha.
Trì Lục Không được.
Quý Thanh Ảnh …
Mặc dù không nói rõ, nhưng cả hai đều biết người đối phương được nhắc đến là ai. Lông mi của Trì Lục run rẩy, cô nhìn chằm chằm vào đoạn tin nhắn vừa rồi, chợt muốn lên weibo tìm chút tin tức.
Cô vừa mở weibo, trợ lý Lý Viên Viên cầm theo cafe nóng trở lại “Chị Trì Lục, caramel macchiato của chị đây. Cẩn thận còn hơi nóng đó.”
Trì Lục nói “Ừ. Cám ơn em.”
Cô nhận lấy, kéo khẩu trang xuống, uống một hớp cho tỉnh táo.
Không thể ngăn được cơn buồn ngủ, Trì Lục ngáp một cái, trong mắt bắt đầu có hơi nước. Cô ngước mắt nhìn ra bên ngoài, nhỏ giọng hỏi “Chuyến bay bị hoãn bao lâu?”
Viên Viên lắc đầu, nhỏ giọng nói “Trước mắt khoảng một tiếng.”
Nhưng cụ thể tới bao giờ thì chẳng ai biết. Thời tiết hôm nay không tốt lắm, không ít chuyến bay được thông báo sẽ cất cánh muộn.
Viên Viên thấy dáng vẻ buồn ngủ của Trì Lục, hỏi “Chị có muốn đến phòng cho khách nghỉ ngơi tí không?”
“Không muốn, chị lười đi.” Trì Lục hất cằm, ngón tay chỉ đoàn du lịch cách đó không xa, cười nói “Kia chắc là đoàn khách du lịch cùng chuyến bay với chúng ta nhỉ?”
Viên Viên gật đầu “Hình như là vậy.”
Trì Lục cười, nghe được vài đoạn nói chuyện thân thiết, khóe môi giương lên. Viên Viên thấy tâm tình cô trông khá tốt, hỏi “Chị Trì Lục, chị đang nhớ nhà sao?”
Trì Lục ngẩn ra, im lặng mấy giây sau mới nói “Ừ.”
Rất nhớ nhà, nhưng giờ cô đâu còn nhà để về.
Viên Viên ngồi bên cạnh cô, nâng mặt nhìn qua bên đó, thì thầm “Em cũng vậy.”
Sau khi làm trợ lý cho Trì Lục, hơn một năm nay cô ấy cũng không về nước.
Chính xác mà nói Trì Lục là người mẫu, nhưng so với một người mẫu thông thường thì lịch trình bận rộn hơn rất nhiềụ Trong hai năm qua cô từng trình diễn hơn cả trăm show thời trang, dành được trang bìa của một số tạp chí thời trang lớn. Cô được rất nhiều người săn đón và ngưỡng mộ, cũng là người mẫu yêu thích của một số tạp chí quảng cáo lớn. Bởi thế, hai người gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Trì Lục mơ hồ ừ một tiếng, không muốn ở nơi này tiếp tục đề tài lúc nãy, nói “Chị chợp mắt một chút.”
Viên Viên “Vâng ạ, khi nào chuyến bay đến em sẽ gọi chị.”
Mắt Trì Lục nặng trĩu đến mức lên máy bay vẫn còn chưa tỉnh táo, cô quên chuyện search tin tức lúc nãy. Mơ màng trong khoang hành khách, cô ngủ một giấc tới khi máy bay hạ cánh đến nơi.
Máy bay đáp, hai người cầm hành lý rời khỏi. Viên Viên nhìn thông báo mới nhận được trên wechat, nói “Chị Trì Lục, Văn tổng sắp xếp tài xế tới đây.”
Văn tổng mà Viên Viên nhắc đến là Văn Hạo. Anh ta là Giám đốc của nhãn hàng mà Trí Lục quen biết ở nước ngoài, cũng ít nhiều giúp đỡ cô thành danh .
từ gốc ở đây là Bá Nhạc, chỉ những người nhìn thấy được tài năng của người khác, hoặc trao cơ hội cho người khác thể hiện tài năng.
Trì Lục nhìn đồng hồ, lơ đãng nói “Biết rồi.”
Hai người nhanh chóng tìm thấy tài xế, sau khi lên xe Trì Lục gọi điện thoại cho Quý Thanh Ảnh “Chuyến bay bị delay, bây giờ tớ mới đáp. Giờ này buổi họp báo chắc cũng sắp kết thúc rồi.”
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Tỉnh Dậy Việc Đầu Tiên Là Bỏ Chồng
Trùng Sinh Giữ Chặt Chu Sa
Cưới Chạy Cùng Nữ Thuật Sĩ
Nhị Tiểu Thư, Đừng Nóng Vội
Góc Vườn Bình Yên Của Nàng
Kiếm Linh Trừng Phạt Thân Thể
Thiên Kim Hào Môn Trở Về
Trêu Chọc: Bạc Tổng Bệnh Kiều
Boss Vai Ác Toàn Năng
Nữ Phụ Nuôi Tham Vọng
Tiểu Tổ Tông Được Cưng: Sống Kiều Như Ý
Chìm Trong Dục Nhạc