"Ô a...... Ta không xong rồi...... Thật đó...... Cầu, cầu ngài...... Thả ta...... Lần sau chúng ta lại làm tiếp không được sao...... A......"
Bạch Diệp bị nắc đến mặt mũi tràn đầy nước mắt, hai chân dâʍ đãиɠ mở rộng, l*и da^ʍ bị ȶᏂασ đến sưng đỏ, cây ©ôи ŧɧịt̠ thô to kia vẫn còn liều mạng đút vào bên trong lỗ l*и, mang ra một luồng nước da^ʍ.
"Cái miệng mυ"ŧ ngậm thật chặt, bảo bối, lại ȶᏂασ thêm hai lần, ngoan một chút." Hoàng Thượng nâng cao eo tọng mạnh vào, đem ©ôи ŧɧịt̠ mình hung hăng đâm rút vào trong lỗ thịt da^ʍ mỹ , làm thân thể Bạch Diệp không ngừng cong lên.
"A a a...... Lại muốn bắn...... Cầm thú...... Ta sắp không xong...... Ngươi, ngươi làm sắp chết ta rồi...... Ô a......" Bạch Diệp mở ra đôi môi đỏ mọng, hai cái đùi vô cùng căng chặt, thân thể cũng không khỏi tự chủ cong lên, lại chỉ giúp l*и nhỏ đưa sát vào ©ôи ŧɧịt̠ lớn của Hoàng Thượng thêm, thân thể của y co lại, ©ôи ŧɧịt̠ nhỏ đứng thẳng nhưng không bắn ra được gì, bên trong l*и non tuôn ra một luồng nước da^ʍ.
Bạch Diệp nghẹn ngào, y thật sự không chịu nổi, làm một trai thẳng sống hai mươi mấy năm, đột nhiên bị đưa đến nơi này, bị tên cầm thú trên người hàng đêm đặt ở dưới thân mà cưỡиɠ ɧϊếp, sắp đánh nát thế giới quan của y rồi.
Mà tinh lực của người này lại thật đáng sợ, ©ôи ŧɧịt̠ y đã bắn đến đau, mà hắn vẫn còn ở trên người y ra sức đυ. nắc, đã liên tục bốn buổi tối, mỗi lần đều chơi y đến nửa đêm, mà y không đến lại không được.
"Ngươi mắng trẫm cầm thú?" Hoàng Thượng nâng cao eo hung hăng rút ©ôи ŧɧịt̠ bự của mình ra, lại thô bạo dọng vào đến tận cùng! Côи ŧɧịt̠ màu tím đen cùng miệng l*и đỏ chói làm Hoàng Thượng nhìn đến huyết mạch sục sôi, chỉ muốn đem tiểu bảo bối này làm chết trên long sàng.
Côи ŧɧịt̠ lớn phủ đầy gân xanh từng cú nắc cắm đầy l*и múp, qυყ đầυ mỗi lần đều đâm thẳng phá vỡ miệng tử ©υиɠ chui tọt vào, tại trong tử ©υиɠ y ȶᏂασ đυ. lung tung.
Nắc một hồi, Hoàng Thượng đưa tay kéo Bạch Diệp lên, ôm y ngồi giữa háng mình, ©ôи ŧɧịt̠ cắm càng sâu, xuyên thẳng khiến Bạch Diệp cất lên tiếng rêи ɾỉ. Hoàng Thượng nâng cao hông, từ dưới đi lên hung hăng ȶᏂασ l*и, làm Bạch Diệp như tiểu kĩ nam dâʍ đãиɠ loạn run giữa háng hắn.
"Ô a...... Cầm thú...... Đồ xấu xa...... Ngươi, ngươi buông lão tử ra...... Ngươi nhiều, nhiều nữ nhân như vậy lại không làm...... Cả đêm cả đêm ôm nam nhân như ta mà làm...... Ngươi, ngươi biếи ŧɦái...... A a a...... Không được...... Ha ha......" Bạch Diệp một bên khóc một bên mắng, thân thể mềm oặt không còn khí lực giãy dụa, chỉ có thể mặc cho Hoàng Thượng dùng sức ȶᏂασ l*и mình, bị động thừa nhận từng trận từng trận kɧoáı ©ảʍ.
"Thật hư, còn sức lực mắng trẫm cho thấy còn có thể chịu ȶᏂασ, nếu nói không được chính là khi quân, phải bị xử trảm." Hoàng Thượng một bên đυ. y một bên bàn tay dùng sức xoa cái đít trắng nõn của y, bóp cái mông đến phủ đầy dấu tay.
"Ô...... Khó chịu......" Bạch Diệp bị hù dọa, giữa bị ȶᏂασ và chặt đầu, y không cần nghĩ cũng sẽ chọn vế trước, đem cánh tay mềm mại vòng lên cổ Hoàng Thượng như mèo con nghẹn ngào, thân thể bị nắc từng cái nảy lên xuống, mắt to đầy nước mắt, ủy khuất nhíu chặt mày nhưng không dám mắng nữa.
Hoàng Thượng nghe y nghẹn ngào, lực đạo ȶᏂασ đυ. giảm lại, ôm y làm nước văng khắp nơi, cúi đầu mυ"ŧ vào cổ của y, ngửi ngửi mùi hương trên người y, "Ngoan, ta sắp bắn rồi, ta chăm chỉ như vậy, bảo bối nhớ sinh cho ta đứa bé."
Thanh âm Hoàng Thượng mang theo chút ôn nhu, thân eo rắn chắc hướng lên người trên run run, ©ôи ŧɧịt̠ bị l*и nhỏ cắn chặt, chỉ cảm thấy cả người sướиɠ muốn thăng, hận không thể chết tại trên thân bảo bối này.
Nắc đυ. dần trở nên kịch liệt, tiếng kêu của Bạch Diệp đã trở nên khàn giọng, đầu tựa vào vai Hoàng Thượng chảy nước mắt, đùi rung động kịch liệt co lại, ngón chân đều căng ra, theo một cú nắc hung ác, tϊиɧ ɖϊ©h͙ mạnh mẽ bắn vào tử ©υиɠ Bạch Diệp, kí©ɧ ŧɧí©ɧ toàn thân y run lẩy bẩy.
"Ô a...... Đau quá......" Bạch Diệp ngồi trên háng hắn thở dốc kịch liệt, toàn thân thấm đẫm mồ hôi đỏ lên, cái l*и kẹp lấy ©ôи ŧɧịt̠ Hoàng Thượng mềm xuống chảy ra nước da^ʍ.
"Chỗ đó đau sao? Ta xem một chút." Hoàng thượng rút ©ôи ŧɧịt̠ ra, thận trọng đặt người lên giường, nâng eo y lên nhìn vào l*и non. Chỉ thấy cửa l*и đã bị ©ôи ŧɧịt̠ mình mài để rách da, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đang chảy ra ngoài cũng mang theo tơ máu, chỉ sợ là bên trong cũng bị thương rồi, "Ngoan, ta ôm ngươi đi rửa sạch, sau bôi thuốc cho ngươi, một lát sẽ hết đau ngay."
Ôm thân thể mềm nhũn của Bạch Diệp vào bể tắm, vết thương ở cửa l*и dính vào nước nhói lên một trận, thân thể y run lên ôm lấy cổ Hoàng Thượng, không chịu ngâm mình xuống nước.
"Đau quá......" Bạch Diệp ôm cổ Hoàng Thượng, càng ôm càng chặt, y cố gắng nhấc cái mông lên, không chịu xuống nước.
"Không tắm sao được? Bảo bối muốn giữ lại tϊиɧ ɖϊ©h͙ của ta ta thật cao hứng, nhưng mà ta muốn rửa sạch sẽ bôi thuốc cho ngươi." Ôm m y ngồi xuống, Hoàng Thượng cho y ngồi trên đùi mình, vốc nước lên tẩy thân thể cho y, lúc rửa đến l*и nhỏ, ©ôи ŧɧịt̠ dưới thân lại bừng bừng phấn chấn chọc lấy cặp mông Bạch Diệp, dọa y run run.
"Đừng, đừng làm nữa có được không?" Mặt mày nhăn lại, thanh âm Bạch Diệp có chút đáng thương, khẩn cầu nhìn hắn.
"Có thể không cắm vào, nhưng mà bé cưng phải tự mình nghĩ cách làm cho ta ra, mà dù gì cái lỗ phía sau ngươi sớm muộn ta cũng sẽ đi vào, cả người của ngươi đều thuộc về ta, hiện tại bỏ qua cho ngươi là để ngươi chuẩn bị thật tốt trước." Ngăn đón eo của Bạch Diệp hôn nhẹ lên cánh môi sưng đỏ, nhìn y cười.
Bạch Diệp nghĩ đến cầm thú này còn muốn cắm phía sau y liền thấy một trận lạnh lẽo, thực sự không được chỉ có thể nghĩ biện pháp chạy, bướm đã không bảo vệ được, vậy hoa cúc tuyệt đối không thể bị người ta hái!
Y duỗi ra tay nhỏ trắng mịn nắm lấy ©ôи ŧɧịt̠ Hoàng Thượng, mạnh mẽ chụp lấy không có khống chế sức mạnh, làm Hoàng Thượng hít sâu một hơi, nhìn y. Bạch Diệp tức khắc run một cái, nhẹ nhàng nắm lấy, tuốt lên xuống ©ôи ŧɧịt̠ trong tay cơ hồ cầm không hết này, ©ôи ŧɧịt̠ lớn thành màu tím đen, gân xanh nhô lên, vuốt thế nào cũng không bắn ra, ngược lại càng ngày càng to, càng thô càng có tinh thần.
Hoàng Thượng ôm Bạch Diệp, một lát sau vẫn không thể bắn ra, hắn nắm lấy tay nhỏ dừng lại, con mắt nhìn về cái miệng nhỏ đang sưng đỏ phía trên.
Bạch Diệp ngay lập tức biết hắn muốn làm gì. Cái tên cầm thú đáng chết này, cho hắn ȶᏂασ còn thủ da^ʍ cho hắn, hiện tại lại muốn mình bú cho hắn nữa, quả thực khinh người quá đáng!
Hoàng Thượng thấy y biểu hiện như một con thú nhỏ nhe răng trợn mắt, tay lớn đánh lên khe mông y, ngón tay đưa đến c̠úc̠ Ꮒσα xoay một vòng, Bạch Diệp hoảng đến mềm nhũn ra.
Ôm y ngồi lên thành hồ, ©ôи ŧɧịt̠ dưới nước cương cứng lộ ra, Bạch Diệp nuốt nước miếng một cái, nhìn đồ vật đáng sợ vừa to vừa cứng kia, có chút rụt rè.
"Bảo bối, ta sắp không nhịn được nữa, còn không bắt đầu ta sẽ tự mình làm, đến lúc đó đến cơ hội lựa chọn ngươi cũng không có." Thanh âm Hoàng Thượng càng nói càng trầm thấp khàn khàn, ánh mắt nhìn Bạch Diệp giống như có thể đem y đốt ra một lỗ.
Bạch Diệp hai mắt nhắm lại, há mồm ngậm vào qυყ đầυ cực bự, một luồng tanh tưởi xông vào mũi y, dùng hết sức há mồm, cũng chỉ có thể ngậm lấy được đầu ©ôи ŧɧịt̠, không thể nuốt đi vào.
"Bảo bối, liếʍ một cái." Thanh âm Hoàng Thượng khàn khàn trên đầu y vang lên, hắn khắc chế xúc động muốn thẳng lưng đâm vào, tay sờ lên đầu Bạch Diệp.
Bạch Diệp duỗi cái lưỡi ra, giống như liếʍ que kẹo mà liếʍ lấy miệng qυყ đầυ, thân thể Hoàng Thượng rung động mãnh liệt, con ngươi trở nên thâm trầm, cố định đầu của y lại liền bắt đầu ȶᏂασ vào trong miệng y.
Côи ŧɧịt̠ thô to cắm ở trong miệng khiến Bạch Diệp trở nên khó thở, nước bọt theo khóe môi chảy giọt xuống dưới, ©ôи ŧɧịt̠ lớn càng cắm càng sâu, một mực cắm đến cổ họng của y còn chưa hoàn toàn vào hết, Bạch Diệp nôn khan, muốn đem ©ôи ŧɧịt̠ phun ra, lại bị Hoàng Thượng nhấn đầu xuống không thể động đậy.
Ngay khi miệng y bị căng ra đầy chua xót, cứ nghĩ mình sắp ngạt thở chết Hoàng Thượng rốt cục bắn ra, mùi tanh tϊиɧ ɖϊ©h͙ tràn ngập khoang miệng Bạch Diệp, y kịch liệt ho khan, thân thể mềm nhũn, thấy mình suýt ngã vào trong hồ, thì được Hoàng Thượng ôm vào lòng, lần nữa ngồi xuống.
"Cái miệng thứ hai của Bảo bối cũng thật thoải mái, quả nhiên toàn thân đều là bảo vật, không biết nơi này thì thế nào." Hoàng Thượng đỉnh đỉnh hông, ©ôи ŧɧịt̠ rồng mềm vừa vặn chống lên sau c̠úc̠ Ꮒσα y, trêu chọc một chút hôn môi y, đưa ngón tay chùi tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng ngà trên môi Bạch Diệp chà chà cọ cọ lên đầṳ ѵú y.
Bạch Diệp thật vất vả ngừng ho khan, lại bị dọa giật mình, sợ cơn nứиɠ của hắn dâng lên lập tức cắm vào lỗ hậu của mình, giãy giãy thân thể, không tránh ra được, lập tức mở miệng vội la lên: "Hoàng Thượng, nơi này của nô tài không tốt đẹp gì, ngài đừng cắm nơi này!"
"A? Bảo bối không cho ta cắm, chẳng lẽ muốn bị nam nhân khác cắm?" Hoàng Thượng híp híp mắt, thanh âm trở nên nguy hiểm, nắm cái cằm y quay lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt hắn.
"Không không không, nô tài cũng không cho người khác cắm, nô, nô tài sẽ giữ mình thật tốt, không cho ai ngoại trừ Hoàng Thượng chạm vào!" Dù sao cũng ở chung được mấy đêm rồi, Bạch Diệp đại khái hiểu rõ tính tình hẹp hòi của hoàng thượng, thấy hắn biểu lộ không thích hợp, lập tức liền vuốt mông ngựa nói.
"Bảo bối thật ngoan, như vậy đi, từ hôm nay trở đi, bảo bối cũng giống như hậu cung phi tử của ta, gia nhập thị tẩm nhiệm vụ là sinh hạ hoàng tử cho trẫm như thế nào?" Nghe y nói, sắc mặt Hoàng Thượng trong nháy mắt dễ nhìn hơn chút, vung tay lên liền quyết định nhiệm vụ sau này của Bạch Diệp.
Mặt Bạch Diệp tái đi, khóe môi hung hăng co lại, hận không thể tát mình hai bạt tay tại chỗ! Nói hươu nói vượn làm gì, lần này hay rồi, bị hắn làm không nói, còn phải sinh con cho hắn, y là một thằng con trai, sinh con cái quần gì!
"Khục, Hoàng, Hoàng Thượng, nô tài là nam nhân, không sinh con được đâu!" Bạch Diệp sợ y lại một lời không hợp liền bị chặt đầu, duỗi ra cánh tay trắng nõn chủ động ôm cổ hắn, ủy khuất nói.
"Ai nói không được? Bảo bối có l*и da^ʍ có tử ©υиɠ, nhất định có thể sinh hạ hài tử cho trẫm!"
Hoàng Thượng tựa hồ tâm tình vô cùng tốt, tắm rửa cho y xong liền ôm lên lau sạch sẽ, sau đó gọi hạ nhân đi vào thu dọn giường, đầu nha hoàn cũng không dám ngẩng lên, đem giường thu dọn thật sạch sẽ, cuối cùng Hoàng Thượng mới ôm y đặt lên.
Lấy ra thuốc cao trên đầu giường, Hoàng Thượng tách hai chân y ra, moi một đống thuốc liền muốn bôi lên l*и nhỏ của y, mặt Bạch Diệp đỏ lên, đưa tay muốn lấy thuốc cao tự mình thoa vào.
"Trẫm cứng rất nhanh."
Câu này cảnh cáo rất đúng chỗ, Bạch Diệp lập tức ngoan ngoãn rộng mở hai chân, xấu hổ nhắm mắt lại, tùy ý hắn dùng ngón tay tại cửa l*и mình xoa xoa, lại đưa ngón tay luồn vào trong l*и đâm chọc.
L*и non dần dần lại ướt, Hoàng Thượng cười nhẹ một tiếng, "Bảo bối thật da^ʍ, thân thể rất dâʍ đãиɠ."