⬅ Trước Tiếp ➡
"Ngũ Lang, huynh đến đây " Vương Nhị Ny vẫy tay với Tống Ngũ Lang.
Nhãn tình Tống Ngũ Lang sáng lên, đem giày cởi ra, nhanh nhẹn trèo lên mép giường, ngồi ở bên cạnh Vương Nhị Ny "Nương tử, nàng gọi làm gì?"
Vương Nhị Ny lấy khăn tay lau mu bàn tay của Tống Ngũ Lang, tận lực ôn nhu nói "Chảy nước mũi thì phải lau thế này, không thể dùng tay lau lung tung, biết không?" nàng muốn nhanh đem thói vệ sinh xấu này của Tống Ngũ Lang sửa đổi, bằng không nàng ngay cả cơm cũng ăn không nổi.
Tống Ngũ Lang ngửi hương thơm trên người Vương Nhị Ny, nghe thanh âm ôn nhu của nàng, ánh mắt mở thật to, nhưng mà một lát vành mắt liền đỏ.
Vương Nhị Ny còn tưởng rằng bản thân nói thế khiến hắn mất hứng, vội vàng hỏi "Làm sao vậy? Có phải làm đau huynh không?"
Tống Ngũ Lang lắc lắc đầu, lắp ba lắp bắp nói "Nương tử, nàng đối với thật tốt, cho tới bây giờ không có ai đối với tốt như vậy..."
Vương Nhị Ny nhẹ giọng nói "Làm sao có thể, mấy ca ca của huynh, còn có cha mẹ đã mất của huynh, tất cả đều yêu thương huynh"
"không phải, bọn họ đều nói vì ta cha mẹ mới chết, ta chính là sao chổi". Tống Ngũ Lang ủy khuất nức nở nói.
"Con mẹ nó, ai nói?" Từ cửa truyền đến một tiếng rống giận.
Thì ra huynh đệ Tống gia đi thăm ruộng xong đã trở về, Tống Tứ Lang vừa mới vào cửa, chợt nghe thấy thanh âm khóc sướt mướt của Tống Ngũ Lang.
Tống Ngũ Lang lập tức đem thân giấu ở trong lòng Vương Nhị Ny, chỉ lộ ra một đôi mắt nói "Còn không phải là tình nhân của huynh, Lưu quả phụ ở Lí gia thôn ". Nói xong liền sợ hãi rụt đầu rụt lại.
Tống Tứ Lang cũng chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, giống như là bị vạch trần bí mật ở sâu trong lòng, sắc mặt đỏ bừng, giống như quả táo chín, rất xứng với dáng người khôi ngô của hắn, khuôn mặt cương nghị hơi có chút thất thố, bất quá chỉ một lát, hừ một tiếng, liền đẩy cửa chạy ra ngoài.
Tống Tam Lang cười hì hì nói "Kì lạ, Tứ Lang cũng có lúc thẹn thùng"
Tống Nhị Lang đi theo liền cười hiền hậu, thấy mọi người lúng túng liền vội nói "Ăn cơm, nương tử, Ngũ Lang, đi ra ngoài ăn cơm". Bỗng nhiên nhìn thấy băng vải trên người Vương Nhị Ny, có chút kinh ngạc hỏi "Đây là như thế nào? Có chỗ nào không khỏe sao?"
Vương Nhị Ny lắc lắc đầu " không có việc gì, qua vài ngày thì tốt thôi ". Trong lòng nàng thầm nghĩ hay là họ lại nhìn ra việc thắt cổ lúc trước... nàng cũng không biết giải thích thế nào.
"Vậy có muốn ..." Tống Nhị Lang chà xát mu bàn tay thô ráp, ngượng ngùng nói "Muốn ôm nàng ra ngoài hay không?"
không biết vì sao mặt Vương Nhị Ny đỏ lên, nàng vội nói " không cần, bản thân có thể tự đi"
Tống Nhị Lang có chút thất vọng a một tiếng "Vậy mau ra ngoài đi, hôm nay đại ca cố ý làm thịt heo, rất thơm"
Bên trong sân bày bàn gỗ, mấy huynh đệ Tống gia ngồi xung quanh, trên bàn có ba đĩa đồ ăn, một cái đĩa cải trắng xào, còn có một cái đĩa khoai tây xào, còn có một cái đĩa có vài miếng thịt heo, món chính là cháo, Vương Nhị Ny nghĩ, không phải nói nấu thịt heo sao? Thế nào chỉ có vài miếng thịt?

⬅ Trước Tiếp ➡