Tống Ngũ Lang lau nước mũi, dè dặt cẩn trọng dựa vào bộ ngực đang nhẹ nhàng thở của Vương Nhị Ny, ngây ngô cười hì hì "Chỗ này của nương tử thật mềm, lớn thêm một chút thì tốt rồi "
Tống Tam Lang nắm một bên ngực, một bộ nghiêm trang nói "Ngũ đệ, sau này sẽ cho nàng ăn nhiều khoai tây "
Tống Nhị Lang ngửa đầu "Nói bậy, khoai tây căn bản không được"
Tống Tam Lang "Vậy huynh nói phải ăn cái gì?"
Tống Nhị Lang " Nghe người nói phải ăn nhiều giò heó
Tống Ngũ Lang " nhưng mà hai con heo nhà chúng đều bán hết rồi, chỉ vì cưới vợ, chỉ còn lại có heo con thôi "
"Các ngươi đừng nói nữa, không thấy nương tử sắp khóc saó. Ngồi ở bên cạnh Vương Nhị Ny, Tống Đại Lang nói.
Kỳ thực Vương Nhị Ny đâu chỉ sắp khóc, nàng đã khóc thật lâu "Oa... Oa, buông ra..."
Vài người nhìn thấy Vương Nhị Ny khóc, đều có chút vô thố, hai mặt nhìn nhau, bọn họ đều chưa từng cùng phụ nữ ở chung, càng không biết làm sao để dỗ con gái. Tống Nhị Lang ôn nhu lau nước mắt của Vương Nhị Ny "Đừng khóc, tiểu bảo bối"
"Không muốn động phòng..." Vương Nhị Ny nói xong khóc càng nhiều hơn, bởi vì nàng phát hiện tiểu lều trại của năm huynh đệ đều đứng dậy, ai có thể tới cứu nàng không, thân thể nhỏ như vậy, tuổi cũng nhỏ như vậy, năm nam nhân? không phải là muốn mạng của nàng sao?
Tống Tứ Lang táo bạo nói "Con mẹ nó, đã nói muốn mua thì mua Lưu quả phụ ở Lí gia thôn, người này còn quá nhỏ"
Tống Tam Lang "Nuôi tiểu nha đầu này thêm hai năm, khẳng định so quả phụ kia càng xinh đẹp hơn"
Tống Ngũ Lang đau lòng nói "Nương tử khóc thật thương tâm, nếu không thì dời ngày động phòng lại đi?"
Tống Nhị Lang gật đầu " thấy vẫn nên chờ nương tử lớn thêm một chút?"
Tống Đại Lang nhìn nhìn vài vị huynh đệ, lại nhìn nhìn Vương Nhị Ny bị sợ hãi khóc đến kinh hoảng, hạ mệnh lệnh cuối cùng "Quy tắc củ, bỏ phiếu đi "
Nguyên văn là tiểu quai quai, nghĩa là cục cưng, bé ngoan. Xét nghĩa thì tương đương với chữ "bảo bối", do vậy mình dùng từ chữ "bảo bối" để thế vào, nghe thuận tai hơn là "tiểu cục cưng" hoặc "tiểu bé ngoan".
Năm huynh đệ hai mặt nhìn nhau, phụ nữ đối với năm huynh đệ Tống gia mà nói, cho tới bây giờ đều chỉ nghe mùi hương không thấy được mặt, bây giờ lại có một tiểu cô nương trong veo như nước, trắng trẻo mềm mại đang nằm trên giường nhà mình, lại là nương tử danh chính ngôn thuận, chỉ cần là nam tử bình thường đều sẽ có tâm tư, huống chi là nam nhân Tống gia quanh năm ở trong rừng, rất lâu chưa hưởng được mùi vị phụ nữ...
Vương Nhị Ny thấy vài người có thần sắc do dự, càng khóc lớn tiếng, tựa hồ chỉ có thể dùng phương thức này đến biểu đạt ủy khuất của bản thân, nàng càng nghĩ càng cảm thấy khổ sở, đây là việc xấu gì a, chẳng lẽ ngày đầu tiên nàng xuyên qua sẽ gặp phải cưỡng dâm? Suy ngẫm một chút nàng chỉ còn con đường chết... Phải biết rằng ở hiện đại nàng ngay cả bạn trai còn chưa có, cái này cũng quá...
Tống Nhị Lang là người hiền hậu nhất, có chút nhìn không nổi, ôm Vương Nhị Ny vào trong lòng, thật thà vỗ vỗ bờ vai nàng, nói với vài vị huynh đệ " thấy vẫn nên chờ nương tử lớn thêm một chút đi... Tuy rằng nói là mười lăm tuổi, nhưng mà thân thể này thật sự là... Khóc thật sự là đáng thương"